Ông lão Kim gia vừa nói xong câu này thì cảnh náo nhiệt chợt im bặt, mọi người đều quay đầu nhìn lại.
Tình cảnh trở nên căng thẳng, bởi vì chuyện này đã phá đi bầu không khí vui tươi, người của Kim gia lại đưa ra yêu cầu như vậy vào ngay lúc này.
Đương nhiên, cũng có vài người cho rằng lời nói này rất hợp lý, bởi vì chiếc rương gỗ mục rất quan trọng, về công mà nói thì Thạch Hạo cần phải nộp lên trên để các tộc trưởng nghiên cứu.
Thế nhưng, đại đa số mọi người đều ý thức được, ông lão của Kim gia này đang cố ý, có ý định muốn áp chế Hoang.
Bởi vì, lần này Thạch Hạo đã gợi ra náo động vô cùng to lớn, khiến cho dị vực phải chỉ huy đại quân vây chặt lấy rừng rậm Thiên Thú, thậm chí còn có cả cuộc chiến Chí Tôn. Mà "người khởi xướng" này lại bình yên sống sót trở về, danh tiếng nhất thời có một không hai.
Trước kia, gần chín phần mười mọi người đều cho rằng Thạch Hạo sẽ chết ở quan ngoại, nhất định sẽ chết trẻ, nhưng hiện tại lại hoàn toàn không phải như thế.
Không nói về Thạch Hạo, chỉ riêng về nghị lực ấy, về dũng khí ấy thì đã khuấy đảo long trời lở đất ở Biên Hoang này rồi, đều sẽ gợi nên chấn động khắp ở trong Đế quan này, có thể nói là rực rỡ chói mắt.
Chứ đừng nói là việc hắn đã thành công mang chiếc rương gỗ này trở về!
Ngay cả dị vực cũng thèm khát muốn lấy cho bằng được thứ này, thế nhưng lại bị hắn phá rối và đưa về Đế quan, đây là một chuyện lớn, cũng là một công lao vô ngần.
Dù thế nào đi nữa thì lần này Thạch Hạo xứng đáng để nhận được lời ca ngợi, hắn tung hoành khắp Biên Hoang, khiến cho các tộc phải thán phục không thôi.
Người của Kim gia lại ra mặt ngay lúc này nên rõ ràng là muốn đè ép "kiêu ngạo" của hắn, vả lại còn có ý chèn ép công kích, nếu nói sâu hơn nữa thì là muốn đánh tan vầng sáng của hắn, xóa bỏ đi vầng hào quang ấy.
Việc này khiến một ít người không vừa lòng, ví như Thiên Giác nghĩ, như Tào Vũ Sinh, như Trường Cung Diễn, từng người đều sầm mặt lại.
Thanh Y mở lời, nói: "Thạch Hạo mang về một chiếc rương quan trọng như vầy nên công lao cực kỳ lớn, có thể nói là công lao trời biển, dù như thế nào thì cần phải được tôn trọng, thế nhưng ông lại có dáng vẻ như vầy, bày ra sắc mặt như thế, không sợ người khác lạnh lòng ư?"
Những lời này rất nhẹ nhàng thế nhưng trọng lượng cũng chẳng hề nhẹ, khiến cho sắc mặt của ông lão Kim gia thay đổi.
"Nói hay lắm, Hoang không màng tới sống chết mà xung phong ngang dọc ngoài Biên Hoang để mang về một chí bảo như vầy, thế nhưng ông lại nói lời lạnh lùng như vậy, có ý gì đây hả?" Tào Vũ Sinh cũng ép tới.
Mấy người không cam lòng, muốn can thiệt vào chuyện này.
Nơi đây cũng không chỉ có mỗi đám trẻ tuổi mà còn có một ít nhân vật già cả của các tộc, mấy người này đã bị kinh động và tới đây để biết rõ tình hình.
Khi thấy tình cảnh nơi đây thì nhiều người lộ vẻ khác thường.
Đương nhiên, tất nhiên cũng có người thiên hướng theo Kim gia, đó là những người đi theo và gia tộc hợp ý với bọn họ.