Thạch Hạo rời khỏi cung điện khổng lồ, trên tay cầm theo rương gỗ mục bước khỏi nơi ấy.
Việc này dấy lên náo động không hề nhỏ, mấy người bên ngoài nhìn về rương gỗ trong tay của hắn thì liền biết đó là thứ gì!
Chính vì chiếc rương gỗ này nên dị vực mới điều động nhiều đại quân tới, không hề tiếc bất cứ giá nào để vây kín các khu vực như rừng rậm Thiên Thú, dãy núi Thần Dược... Quả là làm người khác giật mình.
"Đó chính là chiếc rương gỗ kia ư?" Có người run giọng nói, sớm đã có người xông tới muốn xem thử có chỗ nào khác thường.
Thạch Hạo không hề ngăn cản ngược lại còn rất hào phóng để bọn họ quan sát, bởi vì dù là hắn hay là đại trưởng lão cũng không cách nào nhìn ra được sự huyền bí bên trong, nếu như có người nghĩ được biện pháp mở ra thì không còn chuyện nào tốt hơn nữa
"Thạch Hạo đang ở đâu?"
"Hoang đang ở nơi nào?"
Cùng lúc đó, xa xa có một nhóm người trẻ tuổi xuất hiện, đều là một vài người quen của hắn.
Ví như là Tào Vũ Sinh, Trường Cung Diễn, Vệ gia Tứ hoàng, Thiên Giác nghĩ... sau khi bọn họ biết được Thạch Hạo sống sót trở về thì đều mừng rỡ không thôi.
"Tên nhóc họ Thạch kia, rốt cuộc thì ngươi cũng đã về rồi, may là chẳng có chiếc quan tài nào." Thỏ nhỏ nhảy cẫng lên nói, trước giờ nàng vẫn không hề phát triển chút nào, vẫn giống như lần đầu Thạch Hạo gặp mặt, vẫn là bộ dáng mười mấy tuổi, vẫn là tóc bạc ngang eo, vẫn là cặp mắt tựa như hồng ngọc.
Đám Trích Tiên, Thập Quan vương, Thạch Nghị, Lục Quan vương Ninh Xuyên cũng tới, ai nấy cũng đều giật mình không thôi, sau khi nghe được Thạch Hạo còn sống trở về thì đều nhanh chóng tới đây.
Ngoài ra, còn có cả đám Đại Tu Đà, Thích Cố đạo nhân nữa.
Dù cho là người của Vương gia và Kim gia cũng tới, ví như Vương Hi cùng Kim Triển đang tay trong tay lại đây, bọn họ rất là giật mình khi biết được Thạch Hạo có thể gắng gượng để mò về đây.
"Đúng là một con quái vật mà, nhiều ngày trôi qua như vậy rồi mà hắn vẫn còn sống, vẫn chờ Mạnh Thiên Chính tới cứu viện!" Đây là lời nói của đám người Vương gia, bọn họ nhanh chóng lại gần.
Bởi vì, thứ mà Thạch Hạo mang về chẳng phải tầm thường gì, đủ để khiến các thế lực lớn phải thay đổi sắc mặt, không ai không muốn biết tình huống bên trong.
"Nhóc họ Thạch kia, ngươi vẫn còn sống, không ngờ mạng cũng lớn đó chứ!" Thỏ nhỏ hò hét chạy lại, bởi vì lúc này nàng đã thấy được bóng dáng của Thạch Hạo.
Ngay cả Thiên Giác nghĩ cũng hét lớn lên rồi hóa thành một vệt ánh vàng xông nhanh tới, mà đi sát bên cạnh nó là một con Hoàng điệp cũng rực rỡ ánh sáng.
"Thạch Hạo, ngươi... khổ sở quá rồi, có thể cố gắng chịu đựng tới tận giờ!" Tào Vũ Sinh hô lớn.
Có nhiều người tới như vậy thế nhưng lúc Thạch Hạo nhìn thấy Tào Vũ Sinh thì tâm thần chấn kinh, hắn sẽ không bao giờ quên người và chuyện mà hắn từng nhìn thấy ở thánh địa của khu Mai Táng cổ.
Người đó chính là Tào Vũ Sinh ở vô tận năm tháng sau này, là một vị cố nhân đã không biết đã bị mai táng chôn lấp và một thân một mình mò ra khỏi lòng đất qua bao nhiêu đời.