Đế quan ngay trước mắt, hào hùng và bàng bạc!
Trong vẻ cổ điển ấy mang theo vết tích tang thương của năm tháng, tòa thành được xây từ vô số sao băng, tuy rằng cổ xưa thế nhưng khí thế lại hào hùng, tựa như toàn bộ vũ trụ ép xuống.
Mạnh Thiên Chính đầy kiên cường đứng trước Đế quan, chiến y hoàng kim bị phá nát dính đầy vết máu đỏ sậm, mái tóc đen rối bời xõa tới tận eo, cặp mắt vô cùng sâu lắng và có thần, anh khí đều ẩn giấu, và hiện giờ là dáng vẻ vẫn ở thời kỳ hoàng kim!
"Đại trưởng lão, người không có việc gì chứ?" Thạch Hạo hỏi đầy lo lắng, vừa nãy đại trưởng lão đã chém giết đầy đẫm máu, một người liên tiếp hạ gục hai vị Chí Tôn, phong thái tuyệt thế.
Nếu không phải có biến cố xuất hiện, ở phía rừng rậm Thiên Thú kia có cường viện tới thì rất có thể Mạnh Thiên Chính đã có thể g**t ch*t vị Chí Tôn thứ ba rồi, trước đó từng đánh nát thân thể của đối phương thành hai đoạn.
Đây là chiến tích đầy kinh thế, nếu như truyền đi sẽ chấn động cả thiên hạ.
Hoặc là, đây chính là cuộc chiến đấu kinh người nhất của kỷ nguyên này, dù sao cũng được xem là cuộc chiến thuộc lĩnh vực đỉnh cao nhất ở nhân đạo!
Đại trưởng lão không nói gì cả mà lắc lắc đầu, lòng bàn tay xuất hiện một tế đàn rất nhỏ thế nhưng lại cao bằng nắm đấm, nó phát ra hào quang rồi xuyên thủng hình thành nên một con đường.
Xoẹt!
Một lát sau, Thạch Hạo và Mạnh Thiên Chính biến mất ngay tại chỗ đồng thời cất bước tiến vào trong Đế thành!
Cùng lúc đó, bên trong sa mạc vô ngần ấy có một vài bóng người gầm thét tiến tới chấn động cả đất trời, toàn bộ sa mạc màu vàng vô ngần đều cuộn trào.
Có thể thấy được, bên dưới sa mạc vô ngần ấy là vô tận hài cốt, đều là sinh linh đã chết trận từ xưa tới nay, đều là thần cốt chập trùng bên trong sóng cát, cảnh tượng dọa người.
Mấy bóng người ấy đứng trước Đế quan, ai nấy cũng đều lộ vẻ lạnh lẽo mang theo sát ý mạnh mẽ, thế nhưng bọn họ không cách nào tiến qua được, không thể đánh vào được tòa thành này.
Ngoài ra ở phía xa hơn có mấy bóng người khác, khí tức từng người đều bàng bạc khủng khiếp, tinh lực lan tỏa che kín cả nhật nguyệt!
Chí Tôn dị vực truy sát theo, sau khi tới nơi này thì chỉ có thể ôm hận căm tức chứ không thể nào đi vào được.
"Sẽ không bao lâu nữa thì giới ta sẽ gõ nát cửa ải này, hoàn toàn mở ra tòa thành cổ ấy!" Có người lạnh lùng nói
Thời khắc này, bên trong cửa thành phát sáng, đây là một khu quảng trường với diện tích bao la, ngày thường có rất nhiều đại quân rời khỏi thành ngay chính nơi đây.
"Ồ, có người vượt qua không gian, bước lên thông đạo để vào thành."
"Ai thế, chắc chắn là một nhánh đội ngũ đi tìm kiếm Hoang đã trở lại, thật sự là đáng tiếc mà, rừng rậm Thiên Thú bị vây kín nên không một ai có thể tiến vào được."
"Tiếc cho Hoang thật, chết trẻ, bị nhốt trong tuyệt địa, không người nào cứu được."
Mấy người này bàn tán không thôi, rõ ràng, những chuyện đã xảy ra vài ngày trước ở bên ngoài Biên Hoang đã sớm truyền về, thành ra đã dấy lên sự quan tâm của khắp nơi trong thành.
Đại quân dị vực đóng giữ bên ngoài rừng rậm Thiên Thú, hùng hổ tiến quân, sát khí ngập trời, trong Đế quan đều biết chuyện này và vẫn luôn một mực chú ý.