Nơi mi tâm của chủ nhân thanh chiến mâu màu đen bị đâm thủng một lỗ máu, việc này tất nhiên là cực kỳ nguy hiểm, dù cho hắn có là Chí Tôn đi nữa thì với vị trí bị thương này cũng có thể sẽ chết đi.
Nhưng mà, Chí Tôn vẫn là Chí Tôn, mi tâm của hắn tỏa ánh sáng hừng hực, xương trán rung lên bần bật đồng thời có thần tắc đại đạo xuất hiện kẹp chặt lấy mũi kiếm, ngăn cản nó tiến vào sâu hơn.
Nhưng mà, nguyên thần vẫn bị hao tổn và xuất hiện vết rách, việc này vô cùng nghiêm trọng.
Bị thương thần hồn hoàn toàn khác với bị thương thân thể, cần phải ứng phó thật cẩn thận nếu không sẽ xuất hiện chuyện ngoài ý muốn ngay.
Ầm ầm!
Bên cạnh, một đại ấn phát ra ánh sáng hỗn độn, nó to lớn vô biên như muốn ép nát cả vực ngoại, thần uy đại đạo bùng phát đánh thẳng về phía Mạnh Thiên Chính.
Tiếp đó, một chiếc lò lửa cũng trấn áp tới, trợ giúp vị Chí Tôn đã bị thương nặng kia.
Ngoài ra còn có một thanh Lang Nha bổng to lớn và nặng nề, tên Chí Tôn còn lại xoay tròn cây bổng rồi đập mạnh xuống, ầm ầm, tựa như sấm chớp kinh thế.
Nhưng mà, Mạnh Thiên Chính vẫn với quyết tâm không đổi, ngay cả chiến mâu màu đen ghim chặt trên người cũng không hề rút ra, ông giết thẳng tới trước hòng kết liễu tính mạng của tên kia.
Diệt Cốc co rụt con ngươi, hắn đã thả ra chiến mâu màu đen rồi thế nhưng vẫn khó thoát khỏi sát cơ, đối phương tựa như hình với bóng, gần như đã khóa chặt hắn lại.
Nhưng mà, đáng mừng nhất chính là, thanh kiếm thai phía trước mi tâm đã được hắn giữ một khoảng cách nhất định, về sau cũng không thể nào đâm thẳng vào trong đầu được nữa, nếu không rất có thể hắn sẽ nối gót theo bước chân của Hàn Minh.
Mặc dù là thế thì hắn vẫn đang ở trong tình cảnh nguy hiểm, tên Mạnh Thiên Chính này quá mạnh mẽ, kiếm thai lan tỏa thần mang chỉ thẳng xương trán.
Ba người ở phía sau cũng đều mang theo sát ý, Hàn Minh chết rồi thì cũng không nói làm gì thế nhưng lúc này Diệc Cốc cũng đang lâm nguy, nếu như lại xảy ra bất trắc gì thì thật sự không thể nào tưởng tượng ra được.
Năm đại Chí Tôn cùng ra tay thế nhưng nếu chết đi mất hai người, đây tuyệt đối là một sỉ nhục và cũng là một chuyện động trời.
Thế nhưng, bọn họ không thể không thừa nhận, Mạnh Thiên Chính quá mạnh mẽ và cũng rất quyết đoán. Liều mạng mặc cho chiến mâu màu đen xuyên thủng lồng ngực thì cũng phải giết thẳng về trước.
Đây là một tồn tại dám liều mạng!
"Giết!" Diệc Cốc hét lớn, hắn muốn khống chế thanh chiến mâu kia của chính mình, bởi vì đó chính là pháp khí của hắn, muốn dựa vào thứ này để đánh nát đại trưởng lão.
Nhưng mà, bên ngoài cơ thể của Mạnh Thiên Chính xuất hiện một chùm thần quang tựa như là một bếp lò bao phủ thân thể vào trong, hoàn toàn ngăn cách với bên ngoài, thanh chiến mâu màu đen kia không thể nhúc nhích được chút nào.
"Giết!'
Đại trưởng lão hét lớn, kiếm khí biến ảo đầy trời bổ thẳng về trước, từng luồng thần mang đánh nát bầu trời, cảnh tượng khủng khiếp không thôi.