"Ngươi thì có thể giết được ai chứ?!" Một người lạnh lùng nói, đều ở cùng cấp với nhau, đều được mệnh danh là Chí Tôn, đều có thực lực ở đỉnh cao nhân đạo và đều có lòng tự tin tuyệt đối.
"Keeng!" Tên còn lại thì rất trực tiếp, tay cầm đại mâu màu đen chỉ thẳng về trước, khí tức lạnh lẽo phả vào mặt, quy tắc đại đạo cuồn cuộn.
Một người một mâu đứng yên nơi đó thế nhưng lại có khí tức của khai thiên tích địa, khiến cho sa mạc vô ngần mênh mông này run rẩy, hỗn độn trở nên mãnh liệt, lòng người kinh sợ.
Tới cấp số này thì không thể nào nói được ai mạnh hơn ai, bởi vì đều là sinh linh đứng ở đỉnh cao nhất của nhân đạo, cùng đứng tại điểm cao nhất, đều dõi mắt nhìn xuống nhân gian.
Đại trưởng lão cũng chẳng hề sợ hãi, vẫn bình tĩnh như trước.
Một lát sau thì ông bộc phát, khí thế không ngừng tăng lên, chiến y hoàng kim phát sáng tựa như mặt trời ban trưa, ánh vàng kim bao phủ cả đất trời.
Cuộc chiến Chí Tôn vô cùng khủng khiếp, vượt qua tưởng tượng của người thường, hơi một tí thì sẽ đánh rơi thiên thể ở vực ngoại, hủy diệt vô số lãnh thổ.
"Xoẹt!"
Chí Tôn dị vực tay cầm chiến mâu màu đen hét dài một tiếng, trời long đất lở, ánh đen trên lưỡi mâu nơi tay hắn hừng hực, hắn là người ra tay đầu tiên, đâm thẳng về trước.
Chính xác, một mâu này ẩn chứa sức mạnh tuyệt thế nhằm thẳng về phía ngực của đại trưởng lão, hư không bị đè ép tới nổ tung, nhật nguyệt ảm đạm, khí hỗn độn dâng trào.
Ầm!
Giờ phút này thì đại trưởng lão mới chuyển động, xoay chuyển rương gỗ mục nơi tay đánh thẳng lên trên lưỡi mâu, tiếng nổ vang kinh thiên động địa bùng phát!
Nơi đây, sóng cát ngập trời, ở trên chiến trường cổ này đâu đâu cũng có cát vàng, bao la bát ngát, từ xa xưa tới giờ đã có rất nhiều chí cường giả từng tranh đấu ở nơi đây.
Hiện giờ cát vàng tung tóe tựa như là đại dương cuốn ngược lên cao, vả lại còn có đá vụn lao thẳng về vực ngoại, một vài hành tinh nhỏ bị thiên thạch đánh trúng liền mờ tối đi!
Cảnh tượng vô cùng kinh người, cuộc chiến Chí Tôn lan tràn quá rộng, ảnh hưởng tới dọa người.
Ngoài ý muốn chính là, đòn đánh này qua đi thì sự yên tĩnh nhanh chóng được khôi phục, sa mạc mấy ngàn vạn dặm vẫn quạnh hiu như vùng đất chết.
Giữa chiến trường vẫn là những người đó, vẫn đối lập với nhau, vẫn quan sát lẫn nhau.
Đại trưởng lão Mạnh Thiên Chính đứng ở giữa mà năm tên Chí Tôn thì lại đang ngó chừng ông, nhìn chằm chằm rương gỗ trong tay ông.
"Chính là vật này ư? Quả nhiên rất bất phàm!" Chí Tôn tay cầm kích lớn màu đỏ ngòm, là người đầu tiên xuất hiện ở rừng rậm Thiên Thú và từng giao thủ qua với đại trưởng lão mở miệng.
Chiếc rương này rất cổ xưa thế nhưng lại được ánh sáng lộng lẫy bao phủ, mới vừa nãy nó đã trực tiếp đỡ lại pháp khí Chí Tôn kia nhưng lại không hề tổn hại chút nào, đủ để chứng minh chỗ khác thường của nó.
Mạnh như Chí Tôn mà cũng không cách nào thu hồi nó lại được, chỉ có thể cầm chắc trong tay mà thôi, nhưng lúc này lại không hề vướng víu gì mà ngược lại còn trở thành một vũ khí không tồi trong tay đại trưởng lão.
Dùng làm khiên cũng rất là tốt!
Thạch Hạo lo lắng ưu sầu thay cho đại trưởng lão, sợ ông xuất hiện chuyện ngoài ý muốn, xảy ra nguy hiểm.
Bởi vì, chính những sinh linh của dị vực từng nói, đều là Chí Tôn thì làm sao sẽ có người yếu hơn chứ, đều đứng ở trong lĩnh vực đỉnh cao của nhân đạo.
"Chém hắn đoạt hòm!"
Đối diện chợt có người lạnh lùng nói.
Một đòn vừa nãy cũng chỉ xem như là đòn thăm dò mà thôi, tới giờ phút này thì mỗi người đều hiểu rõ, lần xuất thủ tiếp theo sẽ là tranh đấu liều mạng.