Trong lòng Thạch Hạo đầy kích động, đại trưởng lão Mạnh Thiên Chính đích thân tới khiến hắn hoàn toàn yên tâm, hắn tin chắc dù cho địch thủ mạnh mẽ cỡ nào đi nữa thì hắn cũng sẽ bình an trở về.
"Ngươi cũng không nên rời đi ngay, chờ thời cơ rồi làm ra vẻ muốn rời đi, nếu như người kia ra tay thì ta thuận tiện diệt trừ luôn một Chí Tôn!" Âm thanh của đại trưởng lão truyền tới.
Trong lời nói đầy kiên định, tự tin và cũng có sức chấn nhiếp kinh người, khiến Thạch Hạo càng thêm thả lỏng hơn, bởi vì trong lòng càng được cổ vũ hơn.
Thạch Hạo suy đoán, đại trưởng lão muốn dùng hắn làm mồi nhử dẫn dụ kẻ kia lại gần, sau đó thì xuất thủ đầy ác nghiệt, tiến hành g**t ch*t!
Cuộc chém giết của Chí Tôn nhất định sẽ long trời lở đất, quỷ khóc thần gào, dưới một đòn ấy thì trời sao đảo lộn, bát hoang đều vỡ!
Tu vi đạt tới trình độ này thì sẽ tập kích trong bóng tối, còn trong lĩnh vực nhân đạo thì khó mà giải quyết được!
Vì vậy, nội tâm của Thạch Hạo đầy kích động, có lẽ hắn sẽ chiêm ngưỡng được hình ảnh Chí Tôn bỏ mạng. Thế nhưng, vẻ ngoài của hắn lại rất bình tĩnh, vẫn đang quan sát xung quanh chứ không lộ ra chút sơ hở nào.
Thạch Hạo ngồi xếp bằng thật lâu, mãi tới khi bên ngoài yên tĩnh lại thì hắn mới đứng dậy, làm bộ như muốn rời khỏi khu vực này.
"Có thể g**t ch*t một vị Chí Tôn ư?" Sự hưng phấn trong lòng của hắn khó mà ngăn chặn được, người thuộc cấp bậc đó đều được mệnh danh là vô địch trong nhân đạo, đứng sừng sững ở đỉnh cao nhất.
Thạch Hạo từng bước rời xa gốc cây ấy, nhằm hướng phía bên ngoài.
Ngay cả Hoàng Kim sư tử đang ở trong pháp khí không gian cũng bị hắn phong ấn lại, không có lôi nó ra ngoài và cũng không muốn nó xảy ra biến cố gì.
Thạch Hạo càng đi càng xa, rốt cuộc thì cũng gần như rời khỏi khu vực này, thế nhưng cây cổ thụ này quá khổng lồ, cành cây tản rộng ra rất xa che kín cả bầu trời, ánh đen lấp ló.
Nhưng mà, khi Thạch Hạo chuẩn bị bước ra khỏi khu vực này thì không biết vì sao trong lòng lại trở nên lạnh lẽo, cảm thấy hồi hộp, thần hồn run run.
Vì sao thế? Hắn không hiểu, đại trưởng lão đã tới chẳng lẽ còn không thể ngăn trở giết địch nữa à, còn có thể gặp nguy hiểm gì chứ?
Thạch Hạo tin chắc trực giác này, đây cũng không phải là do tu vi và cũng chẳng phải là vì đạo hạnh, chỉ là một loại bản năng, thế nhưng linh giác này cũng không phải cường giả nào cũng có.
Có thể nói, có vài người sở hữu linh giác nhạy cảm tới đặc biệt, và Thạch Hạo chính là một trong số người đó.
Hắn cảm thấy hung hiểm đang tới gần!
"Đại trưởng lão, người thật phải cẩn thận đó, con sợ rằng vị Chí Tôn kia không đơn giản đâu, cần phải phòng bị!" Thạch Hạo truyền âm, thế nhưng vẫn tiến về phương hướng trước kia.