Sinh linh của dị vực vẫn chưa biết mục tiêu săn giết của Thạch Hạo là như thế nào, chỉ thông qua những vết máu phát hiện được cùng với tiếng kêu la thảm thiết nơi phương xa, thành ra hiểu biết còn rất hạn chế.
Nếu không, những người này tuyệt đối sẽ không la hét, tựa như là ong vỡ tổ tràn vào trong nơi sâu rừng rậm.
Bởi vì, hiện giờ bọn họ quá tức giận, vì rương gỗ mục nên mới hùng hổ tới đây, kết quả chỉ mỗi một mình Hoang cùng với hàng loạt nguyên nhân khiến bọn họ tổn thất nặng nề.
Cho tới lúc này, dù cho mấy vị Chí Tôn trên vòm trời kia cũng gần như đứng ngồi không yên, có người đã nổi giận.
"Nếu như hắn đi ra khỏi nơi kỳ lạ đó thì sẽ tốt hơn nhiều, tìm kiếm toàn bộ, xác định vị trí của hắn rồi sai cao thủ chân chính tới truy sát!"
Có ông lão thận trọng phân phó như vậy.
Nhưng mà, mỗi một đội ngũ lên đường thì có mấy ai tuân theo? Bởi vì, dẫn đầu đều là đại tu sĩ cả!
Lúc này bọn họ chỉ có một ý nghĩ, chính là g**t ch*t Hoang ngay tức khắc trút đi cơn giận dữ, nếu không sẽ không cách nào xả được cơn hận thù trong lòng.
Mấy ngàn sinh linh, nói chết là chết, đây là tai họa thê thảm đau đớn tới mức nào chứ, hơi nghĩ tới liền sẽ đau lòng khôn xiết, bọn họ đều không phải là người thường, đều là cao thủ các tộc, là tinh anh!
Núi từng yên ắng chợt có những con thiên thú qua lại, chúng hung mãnh và dữ tợn, dù cho là tu sĩ của dị vực cũng phải tránh né không muốn gặp phải đám cổ thú này.
Bởi vì, chuyện này không cần thiết, loại thiên thú này mạnh phi thường, ý thức mơ hồ, liều mạng với một con cự thú như vậy thì không chút ý nghĩa gì, cái được không bù đủ cái mất.
"Chớ để ta nhìn thấy hắn, nếu không, chém thành thịt nát!" Có người bất chấp, đây là một người đàn ông tóc bạc có tướng mạo trung niên, phi phàm oai hùng.
Rất nhiều người đều rất kính nể vì biết rõ sự đáng sợ của hắn, đây không phải là một tu sĩ Độn Nhất bình thường, mà là một Vương tộc đầy mạnh mẽ.
Bộ tộc Đường Ngô, có tiếng tăm lừng lẫy trong Vương tộc, có sức chiến đấu nổi tiếng hậu thế!
Tu sĩ của tộc này, hầu như các đời của bộ tộc này đều có người tiến vào hai mươi vị trí đầu của cao thủ đương đại.
Nếu như Thạch Hạo ở đây thì chắc chắn sẽ cảm thấy khí thế ấy rất quen thuộc, bởi vì hắn từng giết qua cao thủ trẻ tuổi của bộ tộc này rồi
Lúc ở biên cương Đại Xích thiên, hắn từng một mình đấu với mười đại cao thủ và khi ấy từng giết qua một con Đường Ngô, người trẻ tuổi ấy chưa từng hóa hình toàn bộ, chỉ là hai tay của bọ ngựa, thân thể con rết, toàn thân trắng bạc, sức chiến đấu cũng không hề tầm thường.
Hiện giờ, người đàn ông trung niên tóc bạc này chính là thúc tổ của nó, là một cao thủ rất nổi danh của tộc này, hiện giờ đã là cảnh giới Độn Nhất.
"Khà khà, thú vị, chết nhiều người như thế mà vẫn không hề làm gì được tên nhóc kia ư, bản tọa ra tay, nếu như có thể lấy được đầu lâu của hắn thì coi như là một chuyện rất hoàn mỹ."
Một bên khác, một người đàn ông trung niên với sắc mặt trắng bệch, thân thể trông như suy nhược lẩm bẩm, nở nụ cười đầy kỳ lạ.
"Đó là tiền bối của Địa Linh tộc!" Có người kinh ngạc thốt lên.
Địa Linh tộc, là một chủng tộc không thích ánh mặt trời, sinh sống trong bóng tối, có người nói bọn họ chính là chủng tộc chuyên đoạt xá âm linh trên nhân gian.