Sắc mặt của Hoàng Kim sư tử đầy phức tạp, vừa khát khao vừa đố kỵ, nó nhìn chằm chằm Thạch Hạo mà chỉ biết thở dài trong lòng.
Nhìn thấy được dáng vẻ trang nghiêm của Thạch Hạo, tựa như là một vị Chiến Phật mạnh mẽ nhất, sau đầu là vòng ánh sáng thần thánh chiếu rọi, lúc này thì nó hiểu được, đối phương đã đạt được truyền thừa mạnh mẽ nhất.
Một mạch Hoàng Kim sư tử có quan hệ rất sâu với một mạch Cổ tăng, đã từng là môn đồ cửa Phật cho nên biết được rất nhiều bí mật.
Sau khi nhìn thấy được dáng vẻ của Thạch Hạo thì liền biết được, đó chính là dáng vẻ đầy uy nghiêm của việc sau khi cảm ngộ ra Phật môn cổ xưa Hoàng Ma thiên công, loại khí chất khiếp người, kinh sợ bát hoang ấy là độc nhất của một mạch Chiến Phật.
Rầm!
Thạch Hạo vỗ về phía nó một chưởng để giải trừ một chút cấm chế, giúp nó có thể truyền âm cũng như mở miệng nói chuyện.
"Ngươi đã đạt được thần thông của bộ tộc Chiến Phật kia à?" Hoàng Kim sư tử run giọng nói.
Cổ tăng cũng chia làm vài bộ tộc, một mạch Chiến Phật là một bộ tộc cực kỳ mạnh mẽ, dùng chiến đấu để nổi danh trên đời, pháp lực cao sâu vô cùng.
"Gì mà Chiến Phật chứ, ta chỉ đạt được Tám thức Tán Phật thôi." Thạch Hạo cau mày thế nhưng vẫn nói ra, muốn biết được nội tình của môn thần công này từ miệng Hoàng Kim sư tử.
"Cái gì?" Hoàng Kim sư tử run sợ, biểu hiện càng thêm phức tạp hơn.
Được gọi là Tám thức Tán Phật, đây chính là một môn thần công mạnh nhất của một mạch Chiến Phật này, nó từng nghe được lời đồn, Mười tám đập cổ Phật được sinh ra từ môn này.
Cái gọi là bộ tộc Chiến Phật, đại thể cũng không phải thuộc về một mạch Cổ tăng mà là một bộ tộc ngoại lai và quy y cửa Phật, sinh linh có thành tựu cao nhất được mệnh danh là Chiến Phật.
Vì vậy, bộ tộc Chiến Phật vô cùng đáng sợ, tinh thông Phật pháp cùng với những cổ pháp khác, chúng hỗn hợp với nhau và hình thành nên công pháp vô địch.
"Tám thức Tán Phật, là pháp môn mạnh mẽ nhất của một mạch Chiến Phật." Hoàng Kim sư tử than thở, đây là sự thật.
Sở dĩ có hai chữ Tán Phật là bởi vì, Chiến Phật vốn là tộc ngoại lai nên không bị gò bó, có thể du lịch thiên hạ, tựa như là tán nhân vậy.
Cho nên, lúc đó cũng có thể gọi bọn họ là Tán Phật.
Thạch Hạo hỏi rõ Hoàng Kim sư tử, hai mắt trong veo, nội tâm phấn chấn, đây quả nhiên là công pháp bất thế.
Phần công pháp này cũng chỉ có tám thức, mỗi một thức là một thế tay cùng với một đoạn tâm pháp đầy đơn giản, kết quả không ngờ lại là đại pháp công kích cổ đại với uy lực cường tuyệt hậu thế.
"Ồ, xảy ra chuyện gì thế, sao nơi xa lại có chút sương máu vậy?" Thạch Hạo kinh ngạc hỏi.
Ở vị trí gần thì sương máu đã tản đi gần hết, thế nhưng ở nơi xa xa vẫn còn đôi chút, màu đỏ mỏng manh ấy rất thê diễm.
Hoàng Kim sư tử không biết nên nói ra sao cả, càng cảm thấy đáng thương cho đám đại tu sĩ chết đi kia, đã bỏ mạng như vậy mà chính chủ cũng không hề biết bọn họ đã liều mạng như vậy, thật là bi tráng mà.