Thế nhưng, lão tu sĩ cẩn thận kia lại nhíu mày, luôn cảm thấy việc tử vong của đám đại tu sĩ trước kia có quan hệ với Hoang.
Nhưng mà hắn lại không có chứng cứ, không ai tin tưởng Hoang có thể sai khiến con cổ thú kia được, đó là chuyện viễn vông, cơ bản không thể nào làm được!
"Nói chung, phải cẩn thận!" Lão tu sĩ nghiêm túc nhắc nhở, lão ta là một trong những người phụ trách của đại quân các tộc nên rất có uy nghiêm, ai cũng rất coi trọng ý kiến của lão.
"Xin hãy yên tâm, một khi chúng ta vây kín lấy hắn thì sẽ động thủ ngay tức khắc, sẽ không cho hắn cơ hội nào cả!"
"Đại lão xin hãy yên tâm, chúng ta đồng loạt ra tay, còn hắn chỉ là một tên nhãi ranh thì làm sao có thể làm được trò trống gì chứ?"
Đám người lên đường, mang theo lửa giận, mang theo phẫn nộ nhanh chóng giết thẳng vào trong rừng rậm Thiên Thú, phải diệt trừ Hoang thật nhanh.
Bởi vì, chiến dịch này quá thê thảm, không hề đạt được chút chiến công đáng mừng nào, ngược lại còn chết đi rất nhiều cao thủ, tổn thất nặng nề.
Rất nhiều người không thể nào chờ đợi được nữa, ước ao có thể g**t ch*t Hoang ngay tức khắc để trút mọi cơn giận dữ. Thậm chí, có mấy người trở nên kích động muốn tự tay g**t ch*t Hoang, đây là mục tiêu của bọn họ.
"Đến đây đi, Hoang, ta rất chờ mong đó, rốt cuộc cũng gặp được ngươi rồi, ta sẽ vặn gãy cổ ngươi ra!" Một người đàn ông gầm khẽ đầy hưng phấn.
"Đám người kia không may nên bất hạnh dính phải tiếng gầm của con cổ thú kia, thành ra toàn bộ nát bấy, chờ chúng ta g**t ch*t Hoang thì sẽ cúng vong hồn cho các ngươi!"
Rất nhiều người tự tin sẽ kết thúc lữ trình rừng rậm Thiên Thú ngay trong lần này, sẽ g**t ch*t được Hoang, nhiệm vụ xem như trọn vẹn.
Nhóm sinh linh này với tốc độ cực nhanh áp sát tới nơi ấy, vây kín cả khu vực yên tĩnh, tiếp đó từ từ áp sát và tụ hợp về nơi ấy.
Có thể thấy được, khu vực này cây cỏ um tùm, đặc biệt dãy núi ở phía trước lại càng xanh tươi, ráng mây xanh bồng bềnh, ánh sáng lộng lẫy lấp lánh, tinh khí sinh mệnh vô cùng nồng đậm.
Chỉ là, sâu trong dãy núi thì không hề tương xứng gì cả, một gốc cây cổ thụ màu đen khô héo, không có lá, không có màu xanh mơn mởn, đã chết đi không biết bao nhiêu vạn năm rồi.
Chỉ có điều, nó rất mờ ảo đi kèm là từng làn sương mù.
Có thể thấy được, một người trẻ tuổi đang ngồi xếp bằng dưới tán cây, đạo vận thần bí lan tỏa tựa như đang tìm hiểu thứ gì đó.
"Ta muốn lột da hắn!" Có người nói nhỏ.
"Quá vô liêm sỉ, đang khinh thường chúng ta à? Hay là, hắn không biết sống chết cố ý bế quan trong hoàn cảnh này, ngu xuẩn!" Mấy người này vô cùng không cam lòng, căm hận chửi bới.
Bởi vì, rất nhiều cao thủ đã tới để giết Hoang, họ không ngừng qua lại trong rừng rậm Thiên Thú này thế nhưng hắn lại vẫn lạc quan như thế, tuyệt nhiên không hề lo lắng mà vẫn tu hành ở bên dưới gốc cổ thụ ấy.
Nếu như là ngày xưa thì chắc chắn sẽ làm người khác không biết nên khóc hay nên cười, sẽ cười nhạo chế giễu một phen.