Huyết Bồ Đề vốn là bảo thụ vô thượng, có thể giúp ngộ đạo thế nhưng hiện nay đã ma hóa.
Thế nhưng Thạch Hạo vẫn thử nghiệm, muốn ngộ đạo bên dưới gốc cây này, xem thử sẽ ngộ được thứ gì từ bên trong.
Bởi vì, bên trong thân cây có vết tích, hắn nghe được âm thanh tựa như chuông vang sáo vọng, nhìn thấy được ngôi miếu cổ xưa nhất, ngói vàng sáng chói, âm thanh thần thánh vang vọng.
Chỉ là, ngôi miếu này đang rỉ máu, tuy rằng có tiếng tụng kinh đinh tai nhức óc thế nhưng lại rất kỳ lạ, miếu cổ to lớn, mái ngói vàng óng lại mang theo tơ máu đỏ sậm.
Vết máu loang lổ chảy dài trên mặt đất.
Ánh vàng hừng hực chiếu rọi đồng thời cũng có khói đen ngập tràn, đây là thế giới mà bản thân Thạch Hạo nhìn thấy được, hắn ngạc nhiên vô cùng.
Đặc biệt là khi tới trước Tàng Kinh các, âm thanh ấy chấn động khiến thân thể hắn lay động một hồi, tựa như không phải đang tụng kinh mà là một vị đại ma đang giảng kinh vậy!
Cần phải mở ra cánh cửa kia ư? Hắn chần chờ lưỡng lự.
Đã tới nơi quan trọng nhất thế nhưng nơi đây cũng cực kỳ nguy hiểm, đây là cảnh tượng trong nội tâm của hắn, chắc chắn là dấu ấn bên trong Huyết Bồ Đề.
Tiến thêm một bước nữa nói không chừng sẽ bị đồng hóa thành ma, hoặc cũng sẽ trở thành tăng phật?!
Ầm!
Cuối cùng, Thạch Hạo đẩy ra cánh cửa ấy, hắn muốn vào trong, nhìn xem thử cái gọi là truyền thừa thần bí cổ đại từng sinh ra tiên nhân, từng xuất hiện Tiên Tăng vương.
Toàn bộ đều khác lạ, bên trên mái ngói màu vàng đang tí tách máu đen chảy xuống mặt đất, phát ra âm thanh đầy khủng khiếp!
...
Bên ngoài rừng rậm Thiên Thú.
Người của dị vực rất nhiều, vô biên vô bờ, bởi vì chiếc rương gỗ mục kia nên bọn họ đã phát động không biết bao nhiêu cao thủ, các tộc đều điều động tới đây.
"Rõ ràng mới vừa nãy khu rừng rậm này bị hủy diệt đi hơn phân nửa, thế nhưng giờ tại sao lại có mây xanh cuồn cuộn, vẻ xanh tươi khắp chốn?" Có người kinh ngạc, cảm thấy chấn kinh vô cùng.
Việc này quá khó tin, trước đó tất cả mọi người từng cảm ứng được một luồng khí tức hủy diệt, cũng nhìn thấy được khu rừng núi sụp đổ, núi cao nổ tung, dung nham phun trào, sao băng ầm ầm.
Nhưng lúc này lại bừng bừng sức sống, không lâu sau đó thì đã hồi phục lại như cũ, chuyện này quá thần bí.
"Người của chúng ta sao rồi?" Có một ông lão tóc tím hỏi, là một nhân vật thủ lĩnh.
Đương nhiên hắn vẫn chưa phải là Chí Tôn, chỉ là một trong những người chỉ huy đại quân các tộc mà thôi.
Chí Tôn chân chính cũng đã tới đây mấy người, tất cả đều đang xếp bằng ở trên vòm trời, khí hỗn độn quấn thân, từng người mơ hồ tựa như là tượng đất chẳng hề không hề nhúc nhích.