Muốn đi tới nơi nào, chẳng lẽ lại bị đánh thẳng vào luân hồi ư?
Móng vuốt to lớn của Hoàng Kim sư tử không ngừng cào cấu hòng xé rách hư không, thế nhưng cũng chỉ phí công mà thôi, không thể nào dừng lại được và cũng không cách nào trốn thoát được.
"Ngưng cho ta!" Nó hét lớn, bởi vì nó hiểu rõ một mạch Cổ tăng nên nó mới sợ hãi, rất sợ đi chuyển sinh.
Tới lúc ấy, nó vẫn là nó ư? Bởi vì nó từng nghe tổ tiên mình nhắc qua một vài tư tưởng của Tăng vương Trượng Lục kim thân kia, sau khi chuyển thế thì sẽ bị ngăn cách với kiếp trước, lãng quên tất cả.
Việc này tương tự với việc diệt vong, hoàn toàn cáo biệt, lãng quên mọi thứ, nói theo một ý nghĩa nào đó thì sẽ không còn là mình nữa, sẽ giống như là một thể sinh mệnh hoàn toàn mới.
"Không, dừng lại!" Hoàng Kim sư tử rít gào.
Bởi vì, nếu như vậy thì cũng thôi đi, nhưng quan trọng chính là, cái thứ được gọi là luân hồi này vẫn đang trong quá trình diễn hóa, cơ bản vẫn chưa hề thành công.
Bị đưa đi luân hồi, rất có khả năng sẽ tử vong!
Thạch Hạo cũng dùng mọi thủ đoạn thế nhưng không cách nào nghịch chuyển xu thế này, ánh sáng bảy màu loang lổ bao phủ lấy bọn họ rồi nhanh chóng tiến đi, khả năng vượt qua dòng sông thời gian.
"Ngưng!" Thạch Hạo khé quát, hàng loạt thần thông cùng hiện, kết quả chẳng hề có chút tác dụng nào, tốc độ vẫn nhanh như trước.
Vèo!
Bọn họ tựa như tên rời cung, một đường lao nhanh chẳng thể tự chủ phương hướng được, rời xa khỏi hang động ấy.
"Tựa như rời khỏi nơi ấy từ một cánh cửa đá nào đó?" Thạch Hạo lẩm bẩm.
Bởi vì, biến cố vừa nãy quá quái lạ, thần quang lóe lên, rồi bọn họ cứ thế biến mất ngay tại chỗ, nếu không phải hắn có thần giác nhạy cảm thì cơ bản không thể nhìn rõ được mọi thứ.
Rốt cuộc thì tốc độ cũng giảm chậm, đã nhìn thấy được đường sá bên dưới, trên con đường bọn họ nhìn thấy từng bóng người với khuôn mặt cứng đờ, tử khí bao phủ, không hề có sinh cơ.
Tựa như là một đội vong hồn đang trên con đường cửu u vậy.
Mà Thạch Hạo cùng Hoàng Kim sư tử lại là bạn đồng hành với bọn họ, rất nhanh thì đã có thể thấy được nước sông vẫn đục ở trước mặt, một cây cầu nối sang bờ bên kia, những tử thi này lần lượt từ nơi này đi qua bên kia sông.
"Ồ, đi nơi nào rồi?" Thạch Hạo ngạc nhiên, sau khi qua đầu cầu bên kia thì những bộ tử thi ấy đều biến mất, tựa như tan biến không còn tăm hơi đâu nữa.
Cùng lúc đó, các nơi trong rừng rậm Thiên Thú lần lượt xuất hiện những con cổ thú, còn có cả một số ít đại tu sĩ tới từ dị vực, hiện giờ ý thức của bọn họ không rõ ràng.
Thiên thú tái hiện, vẫn là một nhóm như ban đầu!