Âm thanh này truyền đến từ đâu vậy? Ban đầu là văng vẳng, sau đó đột ngột chát chúa đến nỗi thủng cả tai.
Chẳng lẽ Ao Luân Hồi còn có bí ẩn khác hay sao? Thạch Hạo đứng dưới đáy hồ, cảm thấy vô cùng ngạc nhiên, sau đó bắt đầu tìm tòi cẩn thận.
Trong khi đó, Hoàng Kim sư tử lại vô cùng uể oải, mệt mỏi. Vốn dĩ khả năng của nó vẫn chưa đủ để tiến xuống đáy hồ, nhưng nhờ vào truyền thừa của dòng dõi Cổ Tăng nên con sư tử này mới được che chở để có thể xuất hiện tại nơi đây. Thế nhưng mà, hiện tại nó bị thương rất nặng, mặc dù vô cùng hòa hợp với không gian hiện tại nhưng trạng thái của nó cũng khốn đốn vô cùng.
Thạch Hạo tạo ra một bức màn ánh sáng để bảo vệ tính mạng nó.
"Ở dưới đất!"
Thạch Hạo tin chắc nguồn gốc của âm thanh kia đến từ phía dưới của bãi xương nơi đáy hồ.
Bởi vì, âm thanh đó càng lúc càng rõ ràng, có thể phân biệt được, không còn mơ hồ như lúc ban đầu nữa.
Điều này làm hắn chần chờ trong giây lát. Có rất nhiều xương khô nơi đáy hồ. Tất cả những bộ xương ấy đều đến từ những vị cao tăng đức cao vọng trọng bên trong dòng dõi Cổ Tăng lưu lại sau khi viên tịch, chẳng lẽ hắn buộc phải động chạm đến di thể của những vị ấy sao?
Bên trong đống này có bộ xương cốt màu vàng, khả năng là do Tiên tăng lưu lại!
Cuối cùng, Thạch Hạo vẫn quyết định ra tay. Hắn đã từng nếm trải Mười tám đập cổ Phật, chịu đựng những tăng cốt này đánh lên thân thể nên hiện tại chẳng cảm thấy bất cứ áp lực nào trong lòng.
Hoàng Kim sư tử bị ép phải tiến về trước hòng di dời đống tăng cốt này, mục đích là mở ra một con đường.
Nơi đây cần phải tích lũy trong bao lâu? Thạch Hạo khiếp sợ phát hiện, dù đào sâu xuống tầm trăm trượng thì cũng đều là tăng cốt nên khiến hắn cảm thấy hoang mang.
Cuối cùng, khi đạt đến độ sâu một trăm lẻ tám trượng, hắn đã thấy đáy.
Bên dưới là một quần thể hang đá, trong đó có các động nhỏ thông với nhau, lít nha lít nhít như một tổ ong.
Cộc! Cộc! Cộc!
Bỗng nhiên, âm thanh giống như tiếng bước chân vang lên từ trong lòng đất.
Âm thanh đó xuất hiện rất đột ngột làm thần kinh của Thạch Hạo căng thẳng lên. Trong lòng đất này vẫn là khu vực có nước hồ chảy xuôi, cớ sao lại có âm thanh cổ quái truyền tới?
Hoàng Kim sư tử giật mình hoảng hốt, chẳng lẽ còn sinh linh nào khác tồn tại nơi lòng đất thế này sao?
Loảng xoảng!
Đó là tiếng vang của gông cùm đi kèm là âm thanh của xích sắt, tựa như được truyền tới từ nơi sâu bên dưới nền đất đầy trống trải, khiến người khác kinh sợ không thôi.
Sao lại như vậy chứ, âm thanh này phảng phất nối liền với địa ngục, sinh linh bị xích chặt đầy đáng sợ kia đang từng bước đi tới và chuẩn bị xuất hiện nơi này.
"Đi trước dẫn đường!" Thạch Hạo đẩy Hoàng Kim sư tử một cái, để nó tiến vào sâu bên trong hang động dưới lòng đất này.
Chuyện lạ như thế này lại xảy ra bên dưới lòng Ao Luân Hồi đã nằm ngoài dự đoán của Thạch Hạo.
Có rất nhiều hang động nối liền với nhau tại quần thể hang đá này.
Đột nhiên, cả bộ lông vàng óng ánh của Hoàng Kim sư tử đều dựng đứng lên, bồng bềnh động đậy tựa như gặp phải một thứ gì đó cực kỳ đáng sợ.