Hắn nhẹ nhàng tiến vào cảnh giới Trảm Ngã, đồng thời cũng sắp sửa củng cố hoàn toàn.
Vốn Thạch Hạo muốn chờ xong việc ở nơi đây rồi mới tiến vào cảnh giới này, bởi vì bất cứ lúc nào hắn cũng có thể đột phá, đặc biệt là sau khi trải qua Mười tám đập Cổ tăng thì đã xem như đã tôi luyện thấu đáo rồi.
Căn cơ đã xây dựng vững chắc, chỉ cần hắn đồng ý thì có thể đạt được chính quả càng cao hơn.
Trước đây do dự cũng là muốn ổn thỏa nhất, hắn sợ lỡ như đang lúc đột phá có điều giác ngộ mà bị người khác quấy phá, như vậy sẽ phá đi cơ duyên của bản thân.
Lúc này, Thạch Hạo không buồn không vui, trong mắt xuất hiện cảnh tượng sinh diệt, có ánh mờ luân hồi, hết thảy đều có sinh tử đang lưu chuyển, trước mặt tựa như có một dòng sông sống và chết, làn nước lăn tăn dập dềnh.
Trảm Ngã, là chém bay gông xiềng của bản thân hay là chém đi chấp niệm? Thời khắc này, Thạch Hạo cảm thấy hoang mang nhưng ngay lập tức liền hiểu và rơi vào cảnh ngộ đạo như vầy!
Con Chân Long cổ đại kia lúc này không ngừng tản ra tinh khí, khiến cho vùng đất hủy diệt nơi đây xuất hiện lại ánh sáng, toàn bộ mầm xanh thức tỉnh, núi cao nhô lên từ dưới mặt đất, toàn bộ đã tác động tới hắn rất nhiều.
Sức sống mới trên phế tích đã bị hủy diệt, từ dưới vực sâu mọc lên núi lớn cả vạn trượng, loại biến hóa từ từ tới phồn thịnh, chuyển đổi giữa sinh và diệt, thai nghén ra thứ cơ bản nhất trong thiên địa, thế nhưng đó cũng là một trong những áo nghĩa mạnh mẽ nhất.
Thạch Hạo ngộ đạo, đây là những sợi gông xiềng thoát ra khỏi thân thể hắn, là sự trói buộc của tinh thần hoặc cũng là chấp niệm trong lòng, nhất thời khó có thể nói rõ được, quá là phức tạp.
Bên trong ao nước, Hoàng Kim sư tử nhìn chằm chằm Thạch Hạo, trong mắt lóe lên ánh hung ác, nó rất muốn xuất thủ ngay tức khắc thế nhưng rất nhanh đã kìm nén lại.
Bởi vì, nó có bóng ma trong lòng, từ khi gặp phải Thạch Hạo thì không hề có giây phút nào dễ chịu cả, mỗi một lần đều rất thê thảm, nó sợ lúc này Thạch Hạo đang thăm dò mình.
Vì vậy, nó không hề manh động chút nào!
"Hắn không phải đang diễn trò mà là đang giác ngộ. Không được, ta phải ra tay, một chưởng kết thúc cơ duyên của hắn, khiến hắn đang ở trên thiên đường chợt rớt xuống địa ngục!" Hoàng Kim sư tử thầm cắn răng, nó điên cuồng đưa ra quyết đoán này.
Thế nhưng, thực lực của nó bị hao tổn rất nghiêm trọng, thiếu chút nữa thì đã bị Thạch Hạo phế bỏ, nó lo sợ rằng một đòn không chết thì người bị hại ngược lại sẽ là mình.
"Chờ đã, chờ hắn tiến vào thời khắc quan trọng nhất rồi hẳn dành tặng một đòn!" Hoàng Kiim sư tử bất chấp, chuẩn bị g**t ch*t Thạch Hạo.
Lúc này, Thạch Hạo vẫn đang loanh quanh trong vẻ bồi hồi, tới lui trong sự thăng trầm, cảm nhận được một loại quỹ tích đại đạo thuộc cấp độ sâu và đã bắt được vào trong lòng.
Ầm!
Cơ thể hắn phát sáng tựa như Phật quang chiếu rọi, lại tựa như vòng thần gia trì thân thể, lấy thân làm hạt giống, ban đầu là muốn mở ra cánh cửa của bản thân chứ không phải là dựa dẫm vào càn khôn to lớn này.