Mọi người đã đoán được Thạch Hạo muốn làm gì, không nghĩ tới hắn lại điên cuồng như thế khiến cho ai nấy cũng lạnh lẽo toàn thân!
"Trốn nhanh, không nên quay đầu lại, trốn được bao nhiêu thì trốn!" Có người hét lớn, không riêng là nhắc nhở những người trên ngọn núi đá mà còn là cảnh báo cho các tu sĩ đang núp ở phía nơi xa.
Thế nhưng, kịp ư? Đám người này hoang mang!
Thạch Hạo ngẩng đầu nhìn chằm chằm về phía con cổ thú kia, ánh mắt lộ ra thần mang, hắn đang quan sát con "Chân Long" cổ đại ấy.
Trên ngọn núi đá phía đối diện có một tấm bia đá khắc bốn chữ cổ "Đệ Nhị Thiên Hạ", bên trên bia đá quấn quanh một sợi xích to lớn kéo dài lên giữa trời cao.
Nơi đó đang khóa chặt lấy một con cổ thú tựa như cá sấu cổ, cánh thần sau lưng, đầu mọc sừng rồng, vảy bạc dày đặc toàn thân, tản ra khí tức khiến thần hồn người khác cảm thấy bất ổn.
Nếu như nhìn chăm chú vào nó thì linh hồn của bản thân sẽ cảm thấy như muốn sụp đổ!
Đây chính là cổ thú cái thế ngày xưa, không một ai có thể nhìn thẳng vào nó mà chỉ có thể nhìn lướt sơ qua rồi thu hồi ánh mắt, nếu không sẽ có đại họa sát thân.
Mà lúc này Thạch Hạo lại há miệng hét dài một tiếng, chuẩn bị vận dụng thiên công sóng âm để đánh thức con cổ thú này!
Việc này quá điên cuồng, vượt qua dự liệu của mọi người.
Bởi vì, dù cho có chết thì cũng không thể chết như thế này được, tới lúc đó sẽ chết không toàn thây, chỉ cần con cổ thú này thức tỉnh thì chắc chắn trời đất sụp đổ, không một sinh linh nào có thể không tổn hại trong gợn sóng khi nó thức tỉnh lại, hơn phân nửa sẽ nổ tung.
Lúc nó ngủ say đã có thể khiến cho đại tu sĩ cảnh giới Độn Nhất phải hãi hùng khiếp vía, không dám đối mặt, huống chi là thức tỉnh?
"Hoang là kẻ điên!"
"Hắn không muốn sống nữa ư, lúc này hắn cũng không phải đang ở trong tuyệt cảnh, làm sao sẽ lại liều mạng đồng quy vu tận với chúng ta?!" Có người chửi bới, trong vẻ sợ hãi mang theo sự không cam lòng.
Đặc biệt là ông lão áo bạc, hắn rất thận trọng, trước kia cũng chưa từng tiến lên ngọn núi đá ấy và sau khi tin chắc Thạch Hạo đã tiến xuống đáy ao thì mới tiến lên, kết quả vẫn là "gặp nạn".
Thực ra, có một nhóm người rất cẩn thận, trước kia đều đứng ở nơi rất xa, rời khỏi khu vực núi đá này.
"Gào!"
Thạch Hạo phát ra tiếng gầm, khống chế sóng âm đáng sợ xung kích về ngọn núi đá phía trước mình, không phải công kích chính diện thế nhưng cũng đủ để quấy nhiễu cơn ngủ say của con cổ thú.
"Hoang, đừng như vậy, nếu không ngươi cũng sẽ chết!" Mấy người sắc mặt trắng bạch như tuyết lớn tiếng khuyên can.
Bởi vì, khuyên can Hoang chính là đang cứu lấy bản thân.
Nhưng mà Thạch Hạo sao có khả năng dừng lại chứ, tinh lực nối liền với đất trời, mái tóc đen dày đặc phất phới, con mắt lạnh lẽo, hắn đứng nơi ấy gào thét càn khôn, chấn động thiên địa.
Mọi người tuyệt vọng, cơ bản không thể ngăn cản hắn được.