Da đầu của Vô Úy sư tử bốc lên làn khí lạnh, tên Hoang này cũng quá hung ác mà, lại muốn ăn cả nó?
Nó cảm thấy tức tối, với địa vị của chủng tộc này, chỉ đứng sau mỗi Đế tộc, vượt qua rất nhiều Vương tộc, nếu như bị người khác xem như đồ ăn thì đúng là một chuyện nực cười.
"Ngươi..." Vô Úy sư tử vừa tức vừa sợ, kết cục bị ăn còn đáng sợ hơn cả việc bị g**t ch*t.
Răng rắc!
Tiếng xương cốt vỡ nát truyền tới, Hoàng Kim sư tử cảm thấy phía sau lưng đau nhức, toàn bộ xương đuôi vàng óng phía sau bị Thạch Hạo chém lìa, việc này khiến nó xấu hổ cũng như tức giận, quá nhục nhã.
Quá uất ức, đối phương lại trở thành một con quái vật, hiện giờ nó không thể nào chống lại được, hoàn toàn không phải là đối thủ.
Lúc nãy khi ở bên dưới mặt nước thì nó từng liều mạng công kích, dùng hết khả năng xuất thủ cùng tranh đấu, thế nhưng da thịt của Hoang lại cứng cỏi bất hoại, không cách nào đánh nổi.
Đối với Vô Úy sư tử vừa mới đắp nặn ra kim thân mạnh mẽ cho bản thân thì là một đả kích khổng lồ.
Cơ duyên cùng thu hoạch to lớn nhất của nó ở Ao Luân Hồi chính là về luyện thể, tiến hành niết bàn, là đang tiến hành việc tiến hóa chung cực, thế nhưng ngay khi mình vừa mới đạt được thành tựa, ở ngay chính trong lĩnh vực mà mình mạnh mẽ tự tin nhất thì nó gặp thất bại, mà lại thua một cách thê thảm, thua hoàn toàn.
"Phù phù!"
Bọt nước tung tóe, Thạch Hạo xuất hiện ở trên mặt ao đồng thời nhấc theo Hoàng Kim sư tử khổng lồ đối mặt với tất cả mọi người, cảnh tượng này rất là ngông cuồng, vẻ mặt của hắn lạnh lùng xách cao thủ trẻ tuổi một đời được xưng vương xưng bá ở dị vực tựa như là xách một con chó chết, nắm chặt trong tay, xem như là nguyên liệu để nấu ăn.
Việc này khiến cho từng người trẻ tuổi đều trắng xanh mặt mày, thực lực của Hoang lại tăng dài một đoạn, bọn họ đã không thể đối đầu được nữa, chỉ có cao thủ thuộc thế hệ trước thì mới có thể đủ trình.
Thạch Hạo hoàn toàn đứng bên trên mặt nước, sau khi tu thành Bất Diệt kinh ở đây thì hắn đã hiểu ra rất nhiều thứ, lúc này quét nhìn tất cả đám người bên trên.
"Hoang, ngươi biết mình sẽ có kết cục ra sao không?" Một ông lão quát lớn, nhìn chằm chằm người thanh niên trẻ tuổi trên mặt ao.
"Lão già vô liêm sỉ, bớt uy h**p lại đi!' Thạch Hạo phang ngang một câu, cho tới hiện tại hắn vẫn luôn bị đại quân dị vực một mực truy sát, chẳng lẽ còn có chuyện nào thê thảm hơn chuyện này nữa ư?
Cục diện từ lâu đã là không chết không thôi rồi, không hề có đường lui nào nữa, cho nên hắn cũng chẳng thèm để ý tới thái độ của đối phương làm gì.
Sau khi Thạch Hạo tu thành pháp thể bất bại thì đây là lần đầu tiên hắn thong dong đối mặt với tất cả mọi người như vậy, dù cho đang bị vây kín thì hắn cũng có niềm tin vô cùng.
Hắn đang ước lượng tình hình lúc này.
"Ngươi muốn chết hả, nhất định sẽ không thể sống nữa đâu!" Có người hét lớn.
"Chậm!" Ông lão áo bạc giơ tay lên ngăn những người khác lại, hắn lộ ra ý cười nhạt nhìn về phía Thạch Hạo, nói: "Thành tựu cùng với thiên phú của ngươi đã rõ như ban ngày rồi, khiến người khác không thể không bội phục mà!"
Thạch Hạo bình thản quan sát, không hề bị lay động gì cả.