Sau khi Hoàng Kim sư tử nói xong những câu này thì cũng không có lên tiếng nữa, nó toàn lực ứng phó việc đắp nặn kim thân của bản thân, mặc dù là hình thú thế nhưng lại ngồi xếp bằng ở trong ao nước, dáng vẻ đầy trang nghiêm.
Nó tựa như là vầng mặt trời tỏa ánh sáng hòa quang, sau đầu của nó không ngừng dâng lên Phật khí hình thành nên vầng sáng thần bí, mơ hồ có tiếng tụng kinh văn vang vọng!
"Con sư tử này không đơn giản đâu, ta từng nghe nói qua, chỉ khi nào một mạch Cổ tăng có tiềm lực mạnh mẽ, có thể thành Phật thành Tổ thì mới có thể ngưng tụ ra trạng thái Phật quang chiếu rọi được, sẽ có Phật âm lượn lờ, không ngờ nó lại làm được!" Một ông lão than thở.
Vô Úy sư tử đang đắp nặn pháp thể vô địch, sau khi đạt tới tầng cao nhất thì tiến xuống đáy ao, đi tiếp nhận Mười tám cú đập của cổ Phật, để chiến thể của bản thân không một chút tì vết nào nữa!
Đáy ao.
Sóng lớn cuồn cuộn, ánh vàng ngàn vạn, ráng lành như núi lửa không ngừng dâng trào.
Toàn bộ đều do khung xương vàng kia tạo thành!
Hắn ngồi xếp bằng ở bên trên vô số tàn cốt, một mảnh ánh sáng hừng hực lan tỏa, Phật âm ầm ầm đầy thần thánh, tựa như là một vị tiên tăng tái sinh và chiếu khắp thế gian.
Khung xương này rất thần thánh và cũng rất an lành, thế nhưng đối với Thạch Hạo thì lại vô cùng đáng sợ, chính vì như thế nên hắn mới ho đầy máu tươi, hình thể sắp sửa nổ tung.
Bởi vì, khung xương màu vàng này tuy rằng vẫn ngồi xếp bằng ở nơi ấy thế nhưng lại đang giam cầm lấy Thạch Hạo, tiếp đó là vung tay nện mạnh về phía Thạch Hạo, sức nặng này không cách nào chịu đựng nổi.
Xương tay màu vàng ấy không biết lợi hại hơn pháp khí bao nhiêu lần, khi đánh lên thân thể hắn thì khiến Bất Diệt thân vừa mới ngưng tụ lại càng xuất hiện thêm nhiều vết rách hơn.
Cả người Thạch Hạo đỏ đậm, từng tia máu theo những khe hở trên cơ thể ứa ra ngoài.
Đây mới chỉ là đòn đánh thứ ba mà đã khiến hắn gần như tan rã rồi!
Không phải hắn không đủ mạnh, cũng không phải Bất Diệt thân chỉ là danh tiếng hão huyền, mà là do bộ xương vàng kia quá đáng sợ, không thể nào suy đoán ra được cảnh giới của nó khi còn sống.
Dù là chết đi thì sức mạnh còn sót lại bên trên của bộ xương cốt màu vàng này vẫn có thể dễ dàng chém giết tu sĩ cảnh giới Hư Đạo!
Rõ ràng, khung xương này cũng không hề hạ tử thủ, nếu không, tình huống sẽ càng bết bát hơn nữa.
Ba đòn qua đi thì xương tay kia mới ngừng lại, không có tiếp tục công kích nữa.
"Hả?"
Thạch Hạo kinh ngạc thế nhưng cũng không hề suy nghĩ nhiều, hắn nhanh chóng trị liệu thương thế, vả lại trong quá trình này hắn cũng đang quan sát bên trong thân thể mình thì phát hiện ra một vài vấn đề.