Đây cũng chính là lo lắng của những người khác, bọn họ cảm thấy nên giải quyết Thạch Hạo càng nhanh càng tốt, hoặc là g**t ch*t hoặc là bắt làm tù binh.
"Quăng hắn tới đây!" Có người hô lên, đó là một người trẻ tuổi đang l**m l**m đôi môi để lộ ra hàm răng trắng bóng, sát ý rất đậm.
"Đúng đó, sao có thể để hắn chết trong đau đớn đơn giản như vậy được chứ, tinh anh của giới ta không thể chết vô ích được, phải xách hắn tới trước mộ phần và quỳ lạy cầu xin tha thứ!" Có người đề xuất.
Một đám tuổi trẻ cổ vũ, vừa hưng phấn vừa kích động, đồng thời mang theo sát khí đầy cay nghiệt.
"Vứt hắn lên đây đi!" Một ông lão cũng gật đầu, hắn cảm thấy bắt giữ Thạch Hạo còn tốt hơn là g**t ch*t, có thể hiểu rõ thêm nhiều bí mật từ trên người của hắn.
Trong ao nước, móng vuốt của Vô Úy sư tử đập xuống, ánh hoàng kim rực rỡ chói mắt chấn động cả ao nước.
Nó đang lột xác nên hành động bị ảnh hưởng cực lớn, thế nhưng lại mạnh hơn rất nhiều so với những người khác, có thể ra tay như thường.
Mà bên dưới mặt nước, cả người Thạch Hạo gần như nứt toác, cái ao này tựa như là một cái cối xay đầy đáng sợ có thể tiêu diệt thần ma, nó không ngừng nghiền ép xoắn cắt thành thịt vụn.
Thất khiếu của hắn rỉ máu thế nhưng thân thể vẫn phát sáng tựa như là sao băng va chạm xuống mặt đất, muốn dành cho con sư tử kia một đòn trí mạng.
"Ầm!'
Đáng tiếc, hắn bị thương quá nặng, tinh khí thần toàn thân đều đã hao tổn nghiêm trọng, hơn nữa còn bị áp chế bởi ao nước này nên không thể nào phát huy ra được sức mạnh như lúc toàn thịnh.
Kết quả rất rõ ràng, lúc móng vuốt kia hạ xuống thì hắn đã gặp phải thương thế nghiêm trọng.
Vô Úy sư tử rất khổng lồ, móng vuốt tựa như là một cái móc câu hoàng kim, trong đó có một móng quẹt vào thân thể của Thạch Hạo và cuốn lấy một mảng huyết nhục sâu tới tận xương, thiếu chút nữa thì đã cào nát bụng của Thạch Hạo.
"Khá lắm, vậy mà còn có thể xuất thủ trong ao nước này, sức mạnh cũng không hề bị ao nước hóa giải hoàn toàn." Vô Úy sư tử nói.
Sinh linh trên bờ nghe vậy thì đều biến sắc mặt, bởi vì bọn họ từng thử nghiệm xuất thủ, bất kỳ thứ sức mạnh nào cũng đều bị hóa giải cả.
Dựa theo những gì Hoàng Kim sư tử từng nói, cơn đau đớn phải thừa nhận ở nơi này hoàn toàn vượt qua cực hạn cảnh giới của bản thân.
Phụt!
Đúng lúc này thì bả vai của Thạch Hạo đột nhiên bắn lên một luồng hoa máu, bả vai bị xé rách, toàn bộ cánh tay gần như thoát ly khỏi thân thể.
Tiếp đó hắn lại rên lên một tiếng, chân phải run rẩy, máu thịt be bét, xương đùi đã bị đánh gãy thành vài khúc và gần như bị nghiền ép vỡ nát.
Tình huống càng lúc càng gay go, cơ bản không cần Vô Úy sư tử động thủ thì bản thân của Thạch Hạo cũng muốn giải thể rồi, tình hình nguy cấp tới cực điểm.