Bên trên ngọn núi đá cao lớn có một hồ nước thần bí, tên là Ao Luân Hồi!
Việc này khiến Thạch Hạo ngờ vực không thôi, không biết nơi ấy có đặc điểm gì mà lại khiến Vô Úy sư tử tin chắc rằng, đó là một vận may lớn.
"Con sư tử kia nói thật không vậy?" Dưới chân núi, một ông lão xuất hiện ánh sáng kỳ lạ trong mắt, vẻ mặt chờ mong đồng thời liếc nhìn những người xung quanh.
Ai cũng biết nơi này chẳng hề tầm thường chút nào, có một con Chân Long khác bị khóa chặt ở đây, thực lực mạnh tới mức không thể nào tưởng tượng ra được, tuy rằng nguy hiểm thế nhưng cũng mang ý nghĩa khả năng sẽ có cơ duyên lớn!
Vì vậy, mấy người này đều thèm khát.
Dù cho lần này tới đây là vì Hoang, là muốn lấy rương gỗ mục kia đi, thế nhưng trong lúc này lại phát hiện ra thiên duyên như vầy thì sao lại không đi lấy chứ?
"Tốt nhất vẫn nên động thủ sớm một tí, bắt Hoang và thu lấy rương gỗ mục!" Có người khác lên tiếng, không muốn rắc rối càng tăng thêm.
Thế nhưng, ai sẽ lên núi? Không ai trả lời cả.
Bởi vì, tất cả mọi người đều kiêng kỵ, một khi lên ngọn núi ấy thì có lẽ sẽ có nguy cơ to lớn, dù sao nơi đó cách rất gần "Đệ Nhị Thiên Hạ"!
"Gào..." Trên ngọn núi đá truyền tới tiếng hét lớn, Vô Úy sư tử đã ra tay.
Dưới chân núi, tất cả mọi người đều nhìn thấy được, kim quang dâng trào tựa như ngọn núi lửa giận dữ, nguồn năng lượng này quá kịch liệt, xung kích ngang dọc đất trời!
Có thể thấy được, mây mù bốc lên, một móng vuốt màu vàng to lớn bao phủ cả thiên địa hòng một chiêu chụp gọn lấy Hoang, đồng thời xiết chặt thành thịt nát.
Trong khoảng cách gần như vậy, uy phong của một trảo kia khó mà tránh né được, chỉ có thể liều mạng.
Ầm!
Quả nhiên, nơi ấy tỏa ra ánh sáng chói mắt, Hoang đã xuất thủ đối đầu với Hoàng Kim sư tử và đánh văng một trảo kia ra xa.
Thời khắc này, không một ai lên tiếng, bởi vì trái tim của bọn họ tựa như nhảy mạnh tới cổ họng, còn có một bộ phận tu sĩ sợ hãi tới trắng bệch sắc mặt, ước ao có thể thoát đi ngay tức khắc.
Trái tim của mỗi người đều đập rộn, thần hồn run rẩy.
Là sợ hãi, là sợ bản thân sẽ chết trong nháy mắt.
Ai cũng không nghĩ tới, Vô Úy sư tử lại l* m*ng như vậy, cứ thế động thủ, không hề sầu lo chút nào, công kích điên cuồng, khai chiến với Hoang.
Nên biết, ngọn núi đó cách con "Chân Long" cổ xưa kia không xa lắm, gợn sóng kia nếu như lay tỉnh nó dậy thì ai có thể chạy thoát?
Mọi người trông lại, nếu như con cổ thú kia thức tỉnh thì chắc chắn trời sụp đất lở, toàn bộ đại tu sĩ cảnh giới Độn Nhất sẽ nổ tung thành sương máu ngay.