Tất cả mọi người đều dừng lại, ai nấy đều lộ vẻ khiếp sợ nhìn chằm chằm cấm địa phía trước, cảm thấy không thể nào tin vào mắt mình được.
Tuy rằng tất cả mọi người đều nghe được tin đồn này, thế nhưng có mấy ai từng thấy qua?
Nghe nói, có một con cổ thú ngủ say trong rừng rậm Thiên Thú này, nó có thực lực cái thế, là tồn tại cuối cùng mà các thiên thú ở khắp nơi phải lễ bái.
Thế nhưng, bất kể là Đế quan hay là sinh linh của dị vực đều hiếm có người biết được lai lịch thật sự của nó.
Nơi mà mọi người đang đứng, cây cỏ xanh tươi như ngọc bích, ánh sáng mơn mởn lan tỏa, tinh khí sinh mệnh nồng đậm, mà phía trước thì lại trọc lóc, hoàn toàn khác biệt.
"Đệ Nhị Thiên Hạ?!" Có người thất thanh la lên.
Hoàn cảnh trong vùng núi này rất kỳ dị thế nhưng đây cũng không phải là nguyên nhân khiến người khác sợ hãi, chủ yếu vẫn là do con sinh vật kia gây nên.
Tất cả mọi người đều y chang như Thạch Hạo lúc ban đầu, ai nấy đều hóa đá đứng yên nơi ấy và ngước nhìn về phía ngọn núi đá không có chút ngọn cỏ nào kia, nhìn làn tiên khí cuồn cuộn của nó cùng với sinh vật nằm giữa không trung kia.
Con sinh vật kia toàn thân đều là vảy bạc, tựa như là một con Xuyên Sơn giáp, lại cũng như là một con cá sấu cổ, thế nhưng lại tráng kiện hơn, tứ chi to lớn mạnh mẽ.
Đương nhiên, nó không thể nào là Xuyên Sơn giáp và cũng chẳng phải là cá sấu cổ được, trên đầu của nó có một cặp sừng chân long, đồng thời đầu lâu của nó cũng cực kỳ giống chân long.
Không phải đầu cá sấu, cũng không phải là đầu của mãnh thú khác, mà là rồng!
Ngoài ra, sau lưng nó còn có một cặp cánh khổng lồ che kín cả bầu trời, hiện lên màu trắng bạc và chi chít vảy, rạng ngời vô cùng.
Con sinh vật này rất khủng khiếp, hình thể của nó quá to lớn, hơn hẳn cả ngọn núi đá kia.
Hai cánh giang rộng, ý thức mù mờ, hỗn độn lượn lờ, mờ ảo khủng khiếp, đồng thời lưu quang Tiên đạo phát sáng khiến hư không run rẩy theo!
Đây là một sinh vật mạnh mẽ tuyệt đối, chỉ riêng ánh sáng lan tỏa ở nơi ấy mà đã khiến mọi người không cách nào chịu nổi uy thế ấy rồi, đại tu sĩ cảnh giới Độn Nhất còn phải run rẩy như muốn quỳ rạp xuống!
Hoàn toàn không thể khống chế bản thân được.
Nên biết, con sinh vật này vẫn còn đang nhắm chặt mắt và lơ lửng giữa trời cao, tinh khí của bản thân đã ẩn vào chứ không hề tràn ra ngoài, có thể nói là đã tự phong kín lấy tinh khí thần bản thân.
Những làn tiên khí cùng với ánh sáng hỗn độn kia đều là những dị tượng tự nhiên xuất hiện xung quanh nó!
Tới tột cùng là sinh vật như thế nào? Khí tức ẩn giấu, tựa như hóa thạch, lơ lửng trong hư không, ấy vậy mà lại khiến người khác phải kính nể.
Đặc biệt là, một vài đại tu sĩ của dị vực kìm nén không được khẽ liếc nhìn nó, như muốn tra xét sinh vật này thì phun máu tươi ngay tức khắc.