Chiếc chiến xa này rất là nhanh, nó mơ hồ lao vút bên trong núi rừng tựa như là một bóng mờ hòa tan vào nơi đây, rất khó để bị phát hiện.
Y như những người kia vừa nói, đây là một bảo cụ rất đáng nể, không chỉ sở hữu tốc độ cực nhanh mà còn có thể che giấu hành tung.
"Tiểu hữu có thể cho lão phu nhìn chiếc rương này một chút được không!' Ông lão kia mở miệng nói, hắn sớm đã nói ra tên họ của mình, tên là Y Xuyên, là một đại tu sĩ thuộc cảnh giới Độn Nhất trong Đế quan.
Thạch Hạo gật đầu đưa chiếc rương gỗ tới, lúc này mọi người trên chiến xa đều chấn động tinh thần đồng thời nhìn tới.
Y Xuyên v**t v* chiếc rương gỗ rồi cẩn thận cảm ứng, thế nhưng dù là dùng thực lực hay là thức niệm thì cũng chẳng có hiệu quả gì cả, chiếc rương gỗ này chẳng phản ứng gì.
Ông lão cau mày, thử nghiệm nhiều lần nhưng cũng không có kết quả.
"Đây lại là một món bảo vật được khai vật trong khu tuyệt địa ư?" Một thanh niên hoài nghi.
Ngón tay của Y Xuyên phát sáng, hắn bắt đầu dùng sức, muốn thử nghiệm phá tan chiếc rương này, những người khác thì tràn ngập vẻ sốt sắng nhưng dù cho có nỗ lực cỡ nào thì cũng không có kết quả gì.
Hắn thân là một đại tu sĩ cảnh giới Độn Nhất mà cũng phải đổ mồ hôi hột, trong cơ thể tựa như có một ngọn lửa đang bùng cháy, dù đã tận lực cũng không thể mở ra chiếc rương này.
Sắc mặt Thạch Hạo bình tĩnh, sớm đã dự liệu được kết quả này.
"Xấu hổ quá, lão hủ cao hứng và mừng rỡ khi nghĩ tới việc có thể đưa chiếc rương gỗ này về Đế quan ta, nhất thời nóng lòng muốn xem thấu bên trong có thứ gì, thành ra mới liều lĩnh ra tay như vậy, nhưng dù sao thì đây cũng là vật của tiểu hữu." Ông lão Y Xuyên lộ vẻ áy náy, hai tay nâng rương gỗ trả lại Thạch Hạo.
"Chiếc rương gỗ này gần như đã nát bấy thì làm sao cứng chắc như vậy chứ, mạnh như tu sĩ cảnh giới Độn Nhất mà cũng không thể mở ra được?" Một thanh niên ngồi bên cạnh hỏi.
"Đúng, nó rất cứng, khó mà mở ra được." Thạch Hạo gật đầu.
"Món chí bảo này được chôn vùi dưới lòng đất chí ít cũng phải một hai kỷ nguyên rồi, hình thể sớm đã hoàn toàn mục nát thì đủ chứng minh sức phi phàm của nó!" Y Xuyên than thở.
"Đạo huynh hẳn là đã tận mắt trải qua những gì trong ngôi mộ lớn đỏ sậm ấy, lúc chiếc rương này lao ra thì có điểm gì đặc biệt không?" Một người đàn ông tầm ba mươi mấy tuổi hỏi.
Ông lão Y Xuyên gật đầu nhìn về phía Thạch Hạo, nói; "Chiếc rương này không dùng thủ đoạn đặc thù thì không thể nào mở ra được, lúc nó xuất hiện thì hẳn sẽ có chút gợi ý nào đó chứ?"
"Không có, hoặc là ta đã không chú ý tới, tới giờ vẫn không cách nào mở được chiếc rương này." Thạch Hạo lắc đầu.
"Sẽ không còn phát hiện khác ư?" Có người hỏi thêm nữa.
"Không có." Thạch Hạo than thở.
"Đạo huynh không thật lòng rồi, loại chí bảo nghịch thiên như vầy một khi được khai quật thì chắc chắn sẽ đi kèm khí lành, sẽ có phù văn quấn quanh, có thể đó chính là điểm mấu chốt để mở ra chiếc rương gỗ này." Lúc này, một thanh niên bỗng lên tiếng nói.
"Ngươi có ý gì đó hả, ta tự mình trải qua chẳng lẽ còn không biết?" Thạch Hạo lộ vẻ không vui.
"Hừ, ai mà biết được, có phải ngươi xuất phát từ lòng ích kỷ, muốn giấu lấy món chí bảo này và không muốn đưa cho Đế quan, giữ lại toàn bộ bí mật cũng như cơ duyên tạo hóa cho riêng mình." Người đệ tử trẻ tuổi này hùng hổ nói.
Sắc mặt của Thạch Hạo chợt lạnh xuống, nói: "Nếu như vật này có thể giúp Đế quan xoay chuyển càn khôn thì ta tự nhiên sẽ giao cho mấy người Đại trưởng lão, cần ngươi phải nhiều lời hả? Ngoài ra, đây là vật mà ta đã liều chết đoạt lấy, vốn là thuộc về riêng ta, còn chưa tới phiên ngươi bình luận."