Từ mặt bên cạnh cũng có thể thấy được, Đế quan đã thành công cài cắm "người mình", nếu không thì tin tức cũng không thể nào truyền về nhanh như vậy được.
Bên ngoài rừng rậm Thiên Thú tuy rằng có rất nhiều người kích động cùng phấn chấn, cho rằng Hạc Tử Minh nhất định có thể g**t ch*t được Hoang, thế nhưng cũng có một số người không hài lòng cho lắm.
"Nếu như mấy vị Chí Tôn đang ở đây tự mình ra tay thì chắc chắn có thể g**t ch*t hắn ngay tức khắc!" Có người nói nhỏ, cảm thấy lần này quá rầm rộ nên phải nhanh chóng kết thúc.
Đã có Chí Tôn tới, vậy vì sao không ra tay? Còn chờ đợi gì chứ.
"Hồ đồ, nếu như Chí Tôn có thể tiến vào trong rừng rậm Thiên Thú thì còn cần phải đợi tới hiện tại à, sớm đã mang rương gỗ mục kia về rồi." Có người cảm thán.
Bên trong rừng rậm Thiên Thú có sức mạnh thần bí khiến Chí Tôn phải kiêng kỵ!
Trên vòm trời có mấy bóng người đang ngồi xếp bằng, trước sau chẳng có ai lên tiếng, bọn họ tựa như đang ngồi trong hỗn độn vậy.
Những lời cãi vã bên dưới kia tựa như chẳng có chút ý nghĩa gì với bọn họ, không ai thèm quan tâm, bọn họ chính là mấy vị Chí Tôn kia, mỗi một người đều có thể bắt sao hái trăng đầy dễ dàng.
"Hạc Tử Minh, không nên đánh mất uy danh của tổ tiên ngươi!" Rốt cuộc, một vị Chí Tôn lên tiếng.
Bởi vì, nơi phương xa đang tới một người trẻ tuổi và thu hút sự quan tâm của vị Chí Tôn này.
Hạc Tử Minh, mái tóc vàng óng buông dài, cả người được một vầng ánh sáng thần thánh bao phủ, an lành, thánh khiết, có một loại khí chất siêu thoát không thể nào diễn tả bằng lời nói được.
Bên trong cặp mắt vàng óng của hắn lấp lóe hào quang tự tin, nắm giữ sức mạnh khó có thể tưởng tượng ra được, từng bước huyễn diệt, từ phía cuối đường chân trời chạy tới đây!
"Tuân theo pháp chỉ, con phải giết Hoang!" Hạc Tử Minh tự tin nói.
Giữa bầu trời, những vị Chí Tôn kia cũng không nói thêm gì nữa, được hỗn độn bao phủ, bóng người càng lúc càng mơ hồ.
"Hạc Tử Minh, nghe nói Hạc tổ xuất quan và chỉ điểm cho ngươi, có thật hay không?" Có một ông lão với ánh mắt cuồng nhiệt hỏi, hắn vô cùng sùng kính Hạc tổ.
"Chính xác!" Hạc Tử Minh gật đầu chứng thực tin tức này.
Hạc Vô Song là ai chứ? Không phải là Đế tộc nhưng từng bước một vượt qua các sinh linh cùng thời đại, không ngừng siêu thoát và cuối cùng là cao cao tại thượng, hiện giờ sắp sửa sánh vai cùng với Du Đà, An Lan rồi.
Hắn chính là nhân tài chói lóa nhất ở thời đại ấy, hiện giờ sắp sửa thành Vương thành Tổ rồi.
"Hạc Tử Minh, chúng ta tin chắc ngươi sẽ giết được Hoang, nếu như hắn bị tu sĩ Độn Nhất cảnh đánh gục, mặc dù chúng ta xả được cơn giận này thế nhưng trong năm tháng về sau thì cũng không thể nào ngóc đầu lên được, cảm thấy vô cùng tiếc nối!" Một ít người trẻ tuổi bổ sung.