Thiên quân vạn mã xông vào tuyệt địa!
Đây cũng không phải là lời nói suông mà đã trở thành sự thật, đại quân của dị vực nhằm về phía rừng rậm Thiên Thú, chuẩn bị vây kín một vài nơi trọng yếu.
Từ động tác này thì có thể thấy được sự lo lắng của bọn họ, hi vọng có thể tìm thấy Thạch Hạo thật nhanh và cướp đi rương gỗ mục!
Mười mấy đội ngũ chia nhau ra và tiến vào trong khu rừng núi ấy.
Thực lực của dị vực rất hùng hậu thế nhưng cũng không hề dám để cho toàn bộ đại quân tiến vào trong tuyệt địa, chỉ có thể tuyển ra một số người tiến vào săn bắt mà thôi.
Bởi vì, vạn nhất xảy ra bất trắc gì đó thì không thể nào chịu đựng nổi.
Dị vực tuy mạnh thế nhưng cũng chưa đạt tới mức một tay che trời, nếu không, những nơi như Mai Táng vực, rừng rậm Thiên Thú, biển Mê Mất, di thổ Tiên gia... làm sao sẽ trở thành cấm địa, không ai dám tùy tiện đặt chân vào chứ?
Trước kia cũng từng có người ngông cuồng ngạo mạn mang theo rất nhiều cường giả xông vào một ít tuyệt địa, kết quả một đi không trở lại, không thể trở về nữa.
Nhưng chuyện này, ai ai cũng biết cả.
Đương nhiên, chuyện này có liên quan tới việc Bất Hủ không cách nào qua bên này được.
Bên trong rừng rậm Thiên Thú, Thạch Hạo đứng yên tại chỗ thật lâu đồng thời kiểm tra thật cẩn thận, tóc gáy không ngừng dựng đứng, đó là cây cổ thụ gì thế?
Cành câu khô héo nhưng lại có loại sức mạnh như vậy.
Thiên thử, bà lão... ai chẳng phải là cao thủ siêu cấp cảnh giới Độn Nhất, thế nhưng lại bị xuyên thủng một cách dễ dàng, quá khiếp người.
Phần lớn mọi người đều bỏ mạng, chỉ có những tu sĩ thuộc cảnh giới Độn Nhất mới lưu lại được thân thể, vừa đi vừa khấu đầu và biến mất trong rừng rậm.
"Ao Luân Hồi kia là thứ gì, chẳng lẽ rừng rậm Thiên Thú này là một ngôi nhà giam ư?" Thạch Hạo cau mày, ở nơi này có quá nhiều sự vật khó hiểu, quá mức nguy hiểm.
Thạch Hạo liếc nhìn về phía rừng rậm đằng trước, luôn cảm thấy nơi đó rất mơ hồ không thể nhìn thấu, vậy cây khô kia cắm rễ ở chỗ nào?
Hắn hít sâu một hơi rồi tiến bước về trước, muốn xem rõ ràng mọi chuyện.
Nhưng mà, cùng với sự tiến lên của hắn thì lại không cách nào cảm ứng được chút dị thường nào, khu vực này quá yên bình, thậm chí sau khi Thạch Hạo vượt qua trăm dặm thì cũng chẳng hề nhìn thấy cây khô kia đâu.
Chuyện quái gì thế này, cây cổ thụ có thể xuyên thủng Thiên thử ở nơi nào, đã tiến sâu vào như vậy rồi mà cũng chẳng thể cảm ứng được khí tức của nó.
Thạch Hạo bình tĩnh trở lại rồi đứng yên tại chỗ, hắn tỏa ra thần thức, tập trung cảm ứng cao độ hòng tìm ra cây kia đang ở đâu.
Bởi vì hắn biết, gốc cây này chắc chắn đã phát hiện ra hắn từ sớm, có nó thần thông quảng đại như vậy, ngay cả một con Thiên thử cũng bị một đòn đâm xuyên thì đủ chứng minh sự siêu nhiên của nó, hắn muốn kết nối thử xem sao.
"Hả?"
Thạch Hạo tập trung tinh thần cao độ, cẩn thận cảm ứng thì cũng chẳng có chút hiệu quả nào, mãi cho tới khi trong lòng hiện lên dáng vẻ của cành khô kia thì chợt sinh ra cảm ứng, phát giác được điểm khác thường.
"Trời ơi, lẽ nào cũng giống như là An Lan, Du Đà, phải gọi tên hoặc là suy nghĩ tới pháp tướng của nó, như vậy mới hiện ra thần uy?" Vẻ mặt của Thạch Hạo trở nên nghiêm túc.
Lúc này hắn cảm thấy sợ hãi, nơi ngực khó chịu, linh hồn như muốn thoát ra khỏi thân thể!