Rừng rậm Thiên Thú có diện tích rộng lớn, đâu đâu cũng là cây cối cao to, mỗi một cây phải có độ tuổi cả vạn năm trở lên, thô to cực kỳ.
Theo lý mà nói thì cổ mộc như vậy sớm đã thành tinh, thế nhưng nơi đây cũng giống như Mai Táng địa, dãy núi Thần Dược, bất luận cây cối sống bao nhiêu năm thì cũng rất khó thành tinh được. Đồng thời, dù cho có cá biệt cây cổ thụ nào có uy năng thì thần trí cũng mơ hồ, tựa như thiếu đi chủ hồn vậy!
Đây là một hiện tượng rất kỳ dị, khu vực này tựa như hạn chế sinh vật thông linh vậy.
Rầm!
Nhưng vào lúc này chợt có một cây mây xanh biếc vung tới, nó tựa như con mãng xà to lớn bao phủ về phía Thạch Hạo, khiến mặt đất đều sụp nứt ra.
Cây mây núi này to lớn bằng cả một căn phòng, nếu như không nhìn kỹ thì tựa như là một con Cầu Long, trong vẻ xanh biếc là sự rắn chắc, bịch, xuyên thủng vị trí nơi Thạch Hạo đang đứng.
Hắn nhanh chóng chạy trốn rồi đứng từ xa nhìn lại, cây mây núi kia lui lại phía sau chứ không có chuyển động nữa, tiếp tục quấn quanh bên trên một ngọn núi.
"Đó là Bích Giao đằng, là một giống đầy mạnh mẽ, chỉ cần lớn bằng tầm cánh tay thì nó đã có thể kích hoạt vết tích mà tổ tiên truyền thừa lại, lúc đó có thể tu hành, thế nhưng thần trí của nó rất mơ hồ."
"Gào..."
Tiếng hổ gầm vang dội núi rừng, một con hổ đen xông tới, nó cao lớn như ngọn núi, mang theo khí tức khủng khiếp gào thét, bốn móng vuốt của nó đạp mạnh khiến mặt đất rạn nứt, những cây cổ thụ bị bẻ gãy.
Có thể thấy được, khu vực này có một chỗ không hề có chút ngọn cỏ nào, rõ ràng là do nó qua lại thường xuyên tạo thành.
Rất may là rừng rậm Thiên Thú rất mênh mông, nếu chỉ là ngọn núi bình thường thì làm sao có thể tiếp nhận nó chứ, thể tích to lớn, hơi một chút sẽ hủy diệt cả mảng lớn vùng núi.
Thạch Hạo nghiêm nghị, đây tuyệt đối là một con thiên thú, hình thể khổng lồ, thực lực mạnh mẽ, ở đỉnh cao của cảnh giới Độn Nhất!
Được gọi là thiên thú chính là những con cự thú cổ đại sống qua đằng đẵng tháng năm, đồng thời thực lực phải từ cảnh giới Độn Nhất trở lên, cá biệt thậm chí còn là Chí Tôn cảnh!
Nếu không phải thì làm sao dám lấy thiên thú làm tên chứ?
Con hổ đen nay có cặp mắt màu đỏ tươi ẩn chứa sát khí, còn có dáng vẻ xa xưa của năm tháng, đã sống trong vô tận năm tháng.
Thạch Hạo sớm đã tránh né, cả người như cành cây khô chẳng chút động tĩnh nào, hắn âm thầm thở dài, đúng là không gặp may mà, chỉ vừa mới tiến vào khu rừng rậm này mà đã gặp phải một con thiên thú rồi.
Nhưng mà, cũng làm cho hắn có chút ngạc nhiên chính là, dáng vẻ của con hổ đen này có gì đó là lạ, hai mắt tuy đỏ tươi và có chút hung ác, thế nhưng lại thiếu đi linh tính, có chút khờ dại.
"Gào..." Phương xa lại truyền tới một tiếng thú gào khác, tựa như đang gây hấn và cũng như đang khiêu chiến.