Ánh sáng kia mở ra một con đường, cắt lìa hư không thông hướng tới ngoại giới, bọn họ cứ thế biến mất ngay khỏi cung điện cổ này và rời khỏi Vực Mai táng.
Trong quá trình này, hư không không ngừng nổ vang tỏa ánh sáng lung linh đầy nguy hiểm, lối đi này không ổn định, thi thoảng sẽ có những vết nứt hư không xuất hiện.
Nếu như thứ này trúng lên cơ thể thì chắc chắn sẽ cắt lìa thân thể ngay!
Thạch Hạo nhanh chóng trốn vào trong đỉnh tiên kim Hắc Ám, thủ thế đề phòng.
Hai người kia vẫn nhắm chặt mắt như trước chứ không có tỉnh dậy, thế nhưng bọn họ rất may mắn vì không có bị vết cắt hư không đụng vào thân thể, trước sau vẫn bình yên vô sự.
Ầm!
Tiếng vang thật lớn, bọn họ xông ra khỏi thông đạo nên đã tạo ra kinh ngạc khắp chốn.
"Đi ra rồi!"
"Không ngờ bọn họ bình an trốn ra ngoài, chuyện này... đúng là cơ duyên cực lớn, chẳng lẽ sẽ có khả năng trở thành Táng vương?"
Hiển nhiên, bọn họ vẫn ở bên trên Mai Táng vực này chứ cũng không có rời đi hết, từng người trợn tròn mắt đầy khiếp sợ.
Nhưng mà, thông đạo vừa mới xuất hiện kia cũng rất khác biệt, bên trong vẫn còn có tàn dư hào quang của cung điện cổ chiếu rọi ra ngoài, nó xuyên thủng nơi này và lao thẳng lên trên tầng đất.
Nên biết, nham thạch đất đá của khu địa quật này rất đặc biệt, cứng rắn cực kỳ, phần lớn Trường Sinh dược cũng khó mà độn thổ xuyên qua, nếu không cũng sẽ không thể uy h**p gì tới Thạch Hạo cả, nhưng hiện tại luồng hào quang ấy lại dễ dàng phá nát mọi thứ.
Vèo!
Một tia sáng lóe lên, Trường Sinh tiên dược chạy trốn, nó rời khỏi thân thể của Thạch Hạo rồi bỏ chạy trong làn bụi mù.
Tất cả những thứ này biến hóa quá nhanh!
Bởi vì, vừa nãy Thạch Hạo còn đứng ở bên trong hang cổ, còn đứng trong cung điện cổ, đối mặt với uy h**p sinh tử, đang nghĩ biện pháp để chống cự, thế nhưng nào ngờ chỉ trong chớp mắt đã thoát ly khỏi nơi nguy hiểm.
Hắn nhanh chóng đuổi theo, tuy rằng đã đạt được rương gỗ mục thế nhưng gốc Trường Sinh thụ kia cũng là mục tiêu của hắn, nếu như có thể đạt được thì khả năng sẽ giúp Đại trưởng lão Mạnh Thiên Chính giải quyết được vấn đề to lớn đang bị vướng phải!
Một gốc Trường Sinh dược chắc chắn sẽ tạo ra được một Chân Tiên, dù cho hoàn cảnh của thế giới này đã thay đổi và không cho phép thành Tiên nữa!
Đáng tiếc là, cây tiên dược kia trơn như chạch, nó sống qua năm tháng dài đằng đẵng nên sớm đã thông linh, trong nháy mắt rời khỏi cung điện cổ kia thì liền bỏ chạy, nắm chắc lấy cơ hội duy nhất có thể trốn thoát.
Thạch Hạo từ bên dưới lòng đất mạch mai táng này xông thẳng lên trên mặt đất, lúc này chỉ thấy được cỏ xanh um tùm chứ chẳng thấy lão dược đâu.
Việc này khiến hắn vô cùng tiếc nuối, chỉ còn thiếu một chút xíu nữa là đã chụp được rồi, vốn lão dược đang ở bên cạnh hắn thế nhưng lại vẫn để nó chạy thoát được.
Ánh mặt trời chiếu rọi và sưởi ấm thân thể của Thạch Hạo, hắn cúi đầu liếc nhìn về phía lòng đất, nơi đấy có chút u ám, tuy rằng ở dưới đó trong khoảng thời gian ngắn ngủi thế nhưng tựa như là cả một đời người, Vực Mai táng đen tối ấy tựa như là địa phủ vậy.