"A..." Thần Minh rít gào, có thứ gì đó đang tiến gần khiến thân thể nàng hoàn toàn rạn nứt, tựa như là một món đồ sứ bất cứ lúc nào cũng sẽ nổ tung.
"Gào!" Tam Tạng hét lớn, cả người hắn đau nhức, tứ chi thoát khỏi thân thể, lục phủ ngũ tạng tan rã toàn bộ.
Một chùm sáng bay về phía Thần Minh và muốn tiến vào trong thân thể nàng.
Đồng thời, một vật sáng khác cũng nhằm về phía Tam Tạng khiến xương cốt hắn vang lên cót két, không ngừng nát bấy.
Xa xa, Thạch Hạo nổi hết cả da gà, thời khắc này hắn chẳng hề để ý gì nữa, không hề lo sợ hai người kia phát hiện ra bí mật của mình, keng, hắn rút ngay thanh kiếm thai Đại La ra.
Đương nhiên, hắn cho rằng hai người kia cũng chẳng có thời gian để quan tâm tới hắn, bởi vì bọn họ chẳng hề rảnh rỗi, không cách nào phân tâm.
Leeng keeng!
Đồng thời Thạch Hạo cũng lấy ra chiếc đỉnh tiên kim Hắc Ám rồi thu mình vào bên trong, cây tiên dược sớm đã sợ chết khiếp tiến vào trong đó từ lâu rồi.
"Xoẹt!"
Trước khi đóng nắp đỉnh lại thì Thạch Hạo chém một kiếm về trước để ngăn cản vật kia tiếp cận.
Đó cũng là một chùm sáng, tuy rằng hắn không biết bên trong có thứ gì thế nhưng tuyệt đối không muốn để chúng lại gần mình.
"Đau chết mất!" Thần Minh hét lớn, gương mặt xinh đẹp vặn vẹo, thân thể chia năm xẻ bảy, rốt cuộc đã giải thể.
Mà Tam Tạng cũng là như thế, rất nhiều vị trí trên thân thể hắn đã chia lìa, máu tươi đầm đìa, cảnh tượng có chút thê thảm.
Vào lúc này thì kinh biến phát sinh, chùm sáng ấy nhằm thẳng về phía mi tâm của bọn họ, không hề có chút ngăn cản nào và vọt luôn vào trong.
Ầm!
Xương sọ của bọn họ phát sáng, tiếp đó là lan tràn xuống toàn thân bên dưới, tựa như là một vầng thái dương chiếu rọi toàn bộ vị trí trên thân.
Âm thanh của khớp xương chuyển động nổ vang, thân thể hai đại Táng sĩ hoàng kim vốn đã chia năm xẻ bảy chợt khép lại, xương cốt tiếp nối, việc này rất quái dị.
Ánh sáng của chiếc rương kia phát sinh và xé rách bọn họ, thế nhưng lúc này mỗi người có một chùm sáng tiến vào bên trong xương sọ thì lại bắt đầu được chữa trị.
"Rất là thoải mái!"
Tam Tạng khẽ nói, đối với bọn hắn thì có thể nói là hai tầng băng hoả, sự biến hoá này quá đột ngột và cũng quá nhanh.
"Nhanh, theo như những gì Táng vương từng nói, nguyên thần ly thể!" Thần Minh khẽ quát, đánh gãy đi suy nghĩ của hắn.
Loại cảm giác thoải mái này khiến Táng sĩ hoàng kim đều chìm đắm trong sự mê muội, không thể tự kìm chế được, đây không riêng là sự thả lỏng cùng sung sướng của thân thể, mà còn là sự thư giãn bắt nguồn từ thần hồn.
Tam Tạng cảnh giác đồng thời giãy giụa, mồ hôi ướt đẫm cả người.
Vào đúng lúc này thì thể phách của hắn đã được chữa trị, thân thể hoàn toàn khỏi hẳn, tứ chi gãy vụn sớm đã sinh trưởng lại như ban đầu.
"Xoẹt!'
"Xoẹt!"
Hai tia sáng trước sau vọt đi, đó chính là thần hồn của Thần Minh và Tam Tạng, chúng rời khỏi xương sọ và bồng bềnh giữa không trung.
Lúc này, bọn họ lẳng lặng nhìn thân thể đang từ từ lột xác, được vật chất thần bí kia tẩm bổ, cứ như vậy thì chắc chắn sẽ được niết bàn và trở thành thân thể bất hoại.