Thạch Hạo suy tư không thôi, thông qua lời trò chuyện giữa Thần Minh và Tam Tạng thì hắn càng hiểu rõ hơn, đồng thời càng kính nể cổ khí trên tế đàn kia.
Tuy rằng nó rất thần thánh, tản ra ánh sáng chín màu, chiếu rọi toàn bộ cung điện cổ, ngập tràn tiên vụ, đan dệt hỗn độn, thế nhưng lại khiến Thạch Hạo sinh ra cảm giác sợ hãi.
Thạch Hạo không giống như Thần Minh Tam Tạng, không hề khát khao cuồng nhiệt như thế, ngược lại hắn luôn cảm thấy kiêng kỵ và cảm giác có gì đó không đúng lắm.
Ngay cả Táng vương có bản lĩnh lớn là thế mà cũng không muốn tới đây, chiếc rương này nghịch thiên quá mức.
Thạch Hạo nghĩ tới rất nhiều chuyện, mỗi một suy nghĩ đều làm hắn run sợ, hắn cảm thấy nên rời khỏi nơi này càng sớm càng tốt, vật này không thể chạm vào được!
Thậm chí, hắn còn có lý do để hoài nghi, dù là Tam Tạng hay là Thần Minh thì sau lưng bọn họ đều có Táng vương bảo vệ, e rằng mục đích cũng không rõ ràng gì.
Bọn họ được Táng vương tuyển chọn, được ban tặng bí bảo để bọn họ xông vào nơi này, có thể Táng vương muốn nghiên cứu kỹ hơn về món này?
Thạch Hạo càng nghĩ thì càng cảm thấy có lý!
Dù sao thì vật này cũng khá khủng khiếp, nếu như Táng vương không cách nào nắm giữ, luôn sầu lo với nó thì tuyệt đối không thể bỏ mặc được, cũng không thể nào hoàn toàn vứt bỏ nó đi được.
Có thể, trong vô tặn năm tháng tới giờ bọn họ vẫn đang phỏng đoán, đang nghiên cứu, chỉ là không có tiếp xúc trực tiếp mà là gián tiếp thông qua một người khác.
Từng có một vị Táng vương không kìm nén nổi nên tự mình ra tay muốn mở ra chiếc rương này, kết quả gặp phải biến cố không cách nào tưởng tượng ra được.
Dựa theo những gì Thần Minh đã nói, đêm đó qua đi thì vị Táng vương trong Thiên cốc kia gần như mất hồn, trái ngược nhau cả một trời một vực, đây là chuyện đáng sợ tới mức nào chứ?
Thạch Hạo không biết hai vị Táng vương sau lưng Thần Minh và Tam Tạng có tra xét, có đi thăm dò vị tồn tại trong Thiên cốc kia vì sao lại như thế hay không, cuộc dị biến kia xảy ra như thế nào.
Nói như vậy, nơi ấy chắc chắn có bí mật động trời!
Suy tư trong giây lát thì cặp mắt của Thạch Hạo trở nên sâu lắng hơn, nơi đây không tầm thường, phải rời đi ngay mới là điều tốt nhất, bởi vì vật này có sức hấp dẫn cực lớn với Táng sĩ thế nhưng với hắn thì lại không quá ý nghĩa.
"Chúng ta không thể nào tiếp cận được, ngược lại còn bị nó gây thương tích nữa, hay là nên rời khỏi nơi này thôi, ta thấy hang cổ này cũng không quá chắc chắn cho lắm, rất có thể sẽ xảy ra bất trắc đó." Thạch Hạo đề xuất.
Đương nhiên, những lời này cũng cần phải có tiên dược âm thầm dịch ra giúp thì hắn mới có thể nói ra được những lời Táng ngữ này.