Vật này rất chói mắt rực rỡ tựa như mấy chục vầng thái dương cùng đứng một chỗ, hình thành nên ngọn nguồn hào quang!
Ba đại cao thủ cố gắng thích ứng với loại ánh sáng này, máu tươi trong mắt ứa ra, mạnh mẽ như bọn họ thì cũng cần phải thời gian rất lâu mới có thể nhìn rõ thứ đó là thứ gì.
Dù cho thiên nhãn cũng bị bỏng rát!
Đó là một chiếc rương.
Cung điện cổ xưa, ngay khu trung tâm có một tế đàn với chiều cao chưa bằng người trưởng thành, bên trên có đặt thứ này.
Đây là vật khởi nguyên?
Thạch Hạo nghi ngờ, cái gọi là khởi nguyên lại có quan hệ với chiếc rương này?
Tam Tạng cùng Thần Minh đều si mê tựa như muốn chìm vào bên trong, bởi vì, bọn họ được ánh sáng an lành chiếu rọi và cảm nhận được thân thể Táng sĩ của mình đang từ từ lột xác, tuy rằng rất chậm thế nhưng lại đang diễn ra!
Rất nhanh sau đó thì Thạch Hạo cảm thấy rất kỳ dị, sự dị động của thân thể cũng chỉ là thứ yếu, việc khiến hắn hãi hùng khiếp vía nhất chính là có một luồng khí tức khó tả đang tập kích về trong xương sọ của hắn.
Là do hào quang mà chiếc rương kia phát ra, nó muốn tiến vào trong nguyên thần!
Lúc này hắn hoảng sợ, bởi vì nơi đây là nơi thần hồn cư trú thì làm sao cho phép nó xâm nhập vào chứ!
Thạch Hạo hét lớn thế nhưng phát hiện chỉ vô dụng, sức mạnh kia quá bá đạo, nó có mặt khắp nơi, không thể chống cự, sau khi tiến vào giữa xương sọ thì hào quang lan tràn như muốn giao hoà với hắn.
Cũng may là vào thời khắc mấu chốt, kiếm thai Đại La đã được hắn thu lại vào trong cơ thể chợt phát ra tiếng ngâm khẽ và đẩy lui những hào quang này, cưỡng ép chúng ra khỏi cơ thể.
"Đây rốt cuộc là thứ gì?" Thạch Hạo cảm thấy bất an.
Vào lúc này, Trường Sinh thụ cũng đi ra ngoài, trước đây không lâu thì nó tránh né ở trong cơ thể hắn và khi thấy tình cảnh này thì cũng rất là giật mình.
"Thật đáng sợ, Trường sinh tuế nguyệt luân của ta cũng đang bị lay động, như muốn bị ăn mòn vậy á!" Nó sợ hãi nói.
Trường Sinh dược rất đặc thù, nếu không Táng sĩ cũng sẽ không dẫn chúng vào trong để tìm tạo hoá, nó có thể kiên trì trong thời gian ngắn.
"Thật là thoải mái, ta muốn trở thành Táng vương!"
"Ta là người mạnh nhất!" Tam Tạng thét gào.
Hai người run rẩy dữ dội, hoàn toàn quên đi mọi thứ, chìm đắm trong hoàn cảnh riêng biệt khó lý giải của từng người.
Thạch Hạo cũng không hề manh động gì mà chỉ lùi về sau mấy bước, đứng yên quan sát cẩn thận.
"Theo như ngươi, hai người này có cảm giác ra thân phận khác biệt của ta không?" Thạch Hạo hỏi lão dược, nếu không thì trước kia làm sao hai người lại nở nụ cười đầy kỳ lạ đó chứ.