"Nơi khởi nguồn?" Thạch Hạo không hiểu lắm, là một nơi khởi nguyên như thế nào?
Nhưng mà, hắn cũng không thể nào hỏi thẳng Tam Tạng cùng Thần Minh được, chỉ có thể âm thầm giao lưu và hỏi Trường Sinh thụ mà thôi.
"Có quan hệ với sự khởi nguồn của Táng sĩ, nghe đồn, sự xuất hiện của bọn họ rất là phức tạp và cũng rất là kinh người!" Tiên dược âm thầm đáp.
Việc này khiến Thạch Hạo kinh hãi, về phần khởi nguồn cùng ra đời của Táng sĩ còn có cách nói nào khác nữa à, hoàn toàn khác với những tộc quần khác ư?
"Nhất định phải đi vào, nếu như thành công thì tương lai chúng ta sẽ trở thành Táng vương, trở thành tồn tại chí cao!" Thần Minh kích động, mái tóc dài đỏ đậm phất phới, con mắt sâu lắng mở thật to.
Tam Tạng cũng phấn khích không kém, hoàn toàn khác với vẻ thận trọng như trước đây, mái tóc vàng lấp lánh tựa như thái dương ngang trời, hắn nắm chặt nắm đấm, miệng phát ra tiếng gầm nhẹ.
"Chúng ta cùng liên thủ, xông vào!" Tam Tạng nói.
Cung điện cổ này rất rộng rãi, mấy chục cây trụ to lớn màu trắng nhạt đứng vững phía trước, lộ ra vẻ trang nghiêm cùng thần thánh, đồng thời mang theo những vết tích loang lổ của thời gian.
Cung điện này chí ít phải tồn tại một hai kỷ nguyên rồi, thế nhưng vẫn chưa hề sụp đổ, chỉ cần điều này cũng đã nói rõ tất cả rồi.
Nó được xây dựng từ nham thạch khổng lồ, mỗi một tảng đá đều bị thời gian đánh trôi đi ánh sáng lộng lẫy, tựa như bị ma sát qua, dù sao thì cũng đã bị phong hóa thế nhưng chúng lại vững vàng như trước, nếu có thì cũng chỉ có chút vẻ nặng nề cùng tang thương của thời gian mà thôi.
Nham thạch cũng không sáng bóng thế nhưng cung điện này lại tỏa ra làn ánh sáng mờ ảo, ánh sáng này cũng không hề chạm tới nham thạch mà chỉ vờn quanh bên ngoài cung điện mà thôi.
Cung điện khổng lồ rất cổ địa, phản phác quy chân.
Mà ánh sáng thần thánh bên ngoài thì lại càng tăng thêm vẻ thần bí của nó.
"Có thể tiến vào ư?" Thạch Hạo hỏi.
Lúc này bọn họ đã đi tới trước cung điện và cảm nhận được một loại sức mạnh thần bí, luồng ánh sáng kia không hề thương tổn người khác thế nhưng lại cách trở bước tiến của bọn họ.
Bên dưới thềm đá trước đại điện có rất nhiều bột phấn, có trắng có đen chẳng hề giống nhau, chúng đều mang theo âm khí.
Đây vốn là một vùng đất thần thánh thế nhưng phía dưới thềm đá lại kỳ dị như vậy.
"Tro tàn do cường giả tan xương nát thịt lưu lại!" Tam Tạng nói ra phán đoán của mình.
Bởi vì, trước khi tới đây thì hắn đã tìm hiểu qua rất nhiều sách cổ, và biết được một chút bí ẩn nơi đây.
Thạch Hạo kinh ngạc, ngay ở lối vào hang cổ này thì đã đầy gian nan rồi, thiếu chút nữa thì hắn đã bỏ mạng, vả lại hai Táng sĩ hoàng kim này nếu như không phải có bùa hộ mệnh thì chắc chắn cũng đã chết dưới ánh sáng tử vong kia.
"Có nhiều cường giả thời cổ đại tới đây như vậy luôn à." Thạch Hạo cảm thán.
"Các đại hiền tiền bối vì theo đuổi huyền bí chung cực, chẳng hề sợ sinh tử." Thần Minh nói.