"Nhân tộc như ngươi học Táng thuật làm gì, cơ bản không thể tu luyện được, loại pháp môn đặc biệt này tuy rằng có uy lực cực lớn thế nhưng lại vô duyên với ngươi!" Tiên dược đả kích Thạch Hạo.
Nhưng mà, hiếm thấy khối bia đồng nào đang lơ lửng trước mặt lại hữu duyên với Thạch Hạo, sau khi nghe nó nói thế thì hắn hét lên một tiếng, bắt nó phải dịch ra.
Đồng thời hắn cũng bắt đầu dụng tâm ghi nhớ, dù cho không hay biết gì về loại chữ viết này thế nhưng trước hết vẫn in dấu vào trong lòng.
"Ta đã nói với ngươi rồi, đoạn kinh văn này hoàn toàn vô dụng với ngươi, cần phải có điều kiện như thế nào thì mới tu luyện được biết không? Nhất định phải là Táng sĩ, hơn nữa phải tự chôn bản thân của mình vào trong Táng thổ hiếm thấy nhất từ vạn năm trở lên, bất tử bất sinh, lúc đó mới có thể cảm nhận được sức mạnh mà loại tu hành đó mang tới!' Lão dược nói.
Thạch Hạo nghe vậy thì không thể không thở dài, hắn nghĩ rất đơn giản, trước tiên không cần nói tới việc hắn không phải là Táng sĩ, dù cho là như vậy thì làm sao có thể chờ đợi tới tận vạn năm chứ.
Đối với hắn, chỉ cần vài chục tới trăm năm thì đã quá dài rồi, cần phải đột phá càng nhanh càng tốt, trở nên mạnh mẽ trong thời gian ngắn nhất!
Xung quanh, nhóm Táng sĩ hoàng kim đều đỏ bừng cặp mắt, từng người đều dùng mọi khả năng để quan sát bia văn.
Cũng không phải mỗi một vị Táng sĩ hoàng kim đều có thể đạt được bia văn, bởi vì những tấm bia văn này đều bị một luồng sức mạnh thần bí bao trùm, chữ viết bên trên rất là mơ hồ khó mà thấy rõ được.
Thạch Hạo có thể quan sát được tấm bia đồng này cũng là nhờ công lao của Táng thạch chín mặt!
Nhưng mà, mắt nhìn bảo sơn nhưng lại không thể tu luyện, cảm giác này khiến Thạch Hạo không cam tâm, đây là cả rừng bia đá, bên trong có thể sẽ ẩn giấu kinh văn cấp Táng vương!
Yên lặng ghi nhớ chữ viết bên trên bia đồng, Thạch Hạo đứng yên nơi ấy, cũng không suy nghĩ nhiều nữa.
"Ầm!"
Đột nhiên, phía dưới truyền tới một luồng sức mạnh khổng lồ bắt đầu hút lấy hỗn độn, thu lấy tinh hoa thiên địa, có thể thấy được những luồng tinh khí mịt mờ bị hút xuống dưới.
Tựa như từ trong một đại dương hình thành nên một mắt biển, nơi ấy tạo nên vòng xoáy đầy khủng khiếp, nuốt chửng tất cả.
"A, không!" Có Táng sĩ hoàng kim hét lớn, bởi vì hắn bị hút khỏi vách đá cheo leo và lao vào trong vòng xoáy, tủm, hóa thành thịt nát ngay tại chỗ!
Ngoài ra, toàn bộ bia lớn đều chìm xuống, bị sức mạnh thần bí ấy kéo xuống.
"Cứu ta!" Có Táng sĩ hoàng kim hét lớn.
Có vài người khác bị rớt xuống, mặc cho cả người phát sáng, cực lực chống cự nhưng cũng không thể nào ngăn cản được xu thế bị tiêu diệt ấy, chỉ trong nháy mắt đã bị vòng xoáy khổng lồ xoắn giết trở thành mưa máu.
Biến cố này quá đột ngột, mới vừa rồi còn rất nhẹ nhàng, tất cả mọi người đều đang tìm hiểu kinh thư, ấy vậy mà chỉ trong chớp mắt đã chết đi vài vị Táng sĩ hoàng kim rồi.
"Lên!"
Tam Tạng hét lớn, hắn cũng gặp nạn và bị hút xuống bên dưới, rất may hắn có binh khí mai táng thần bí với uy năng khó lường, nó phát ra một vệt sáng xuyên qua vòng xoáy rồi giúp hắn vọt lên trên.
Nhưng mà, sắc mặt của hắn cũng trở nên trắng bệch, hiểm càng thêm hiểm, thiếu chút nữa thì hình thần đều diệt cả.
"Phụt!"
Cách đó không xa có một tên Táng sĩ đầy mạnh mẽ, tuy rằng không phải thuộc nhánh hoàng kim thế nhưng thực lực lại mạnh mẽ không gì sánh được, tu vi còn thâm hậu hơn cả Tam Tạng Thần Minh, thế nhưng vẫn không thể tránh khỏi một kiếp ấy.
Vòng xoáy này nhanh tới cũng nhanh đi, chỉ trong nháy mắt Vực mai táng khôi phục lại sự yên tĩnh.
Đếm lại nhân số, đã chết đi mười mấy vị Táng sĩ có tiềm lực đầy mạnh mẽ.
"Quá đáng tiếc, ta vừa mới chạm vào một tấm bia hoàng kim thì nó lại chìm xuống dưới."
"Nên vui mừng đúng hơn, đã bảo vệ được tính mạng!"