Điểm sáng màu vàng óng biến mất, kinh văn kêu gọi kia đi xa không còn nghe thấy gì nữa.
Chúng dọc theo chi nhánh Táng địa đi vào khu vực cổ xưa, khiến nơi đây trở về lại sự yên tĩnh vốn có.
Thời gian rất lâu sau nơi đây không còn âm thanh nào, không ai nói lời nào, chuyện vừa rồi quá kỳ lạ, không ngờ lại có một sinh linh lao lên trên, đó là một tia nguyên thần cực kỳ mạnh mẽ!
"Cơ thể của nó ở đâu, đã chết đi ở thời đại nào, nó đã tới từ đâu?" Cuối cùng, một vị Táng sĩ hoàng kim lên tiếng.
Vực mai táng, là một khu tuyệt địa được cho rằng không thể có sinh mệnh, ngay cả Táng sĩ leo xuống thì cũng phải bỏ mạng, vậy mà sau khi trầm tĩnh cả vạn cổ lại có nguyên thần trốn ra.
Việc này khiến nội tâm của mọi người sinh ra luồng khí lạnh!
"Một vài lời đồn chưa chắc đã là giả, nơi đây vô cùng kỳ quái, vấn đề về sự ra đời của Táng vương rất đáng để suy nghĩ lại!" Một Táng sĩ hoàng kim nhỏ giọng nói.
Thật ra, nếu như nói về độ giật mình thì không ai sánh bằng Thạch Hạo, hắn hiểu hơn bất cứ người nào ở đây về nguồn gốc của tia nguyên thần kia!
Nhà giam Hắc ám, tên gọi đầy xa xưa này gần như đã phủ kín bụi bặm, thế nhưng hôm nay lại lần nữa nhìn thấy và cũng đã có sinh vật tránh thoát ra ngoài.
Đó là một nơi như thế nào, từng ngôi nhà giam trôi nổi phiêu lưu bên trong dòng sông cổ năm tháng, được hình thành như thế nào?
"Ta rất ghét những thứ kỳ lạ như vầy!" Tiên dược bên trên bả vai của Thạch Hạo chợt rùng mình một cái rồi nói như thế.
Vực mai táng, một vùng tăm tối tạm thời khôi phục lại vẻ yên tĩnh, lặng yên chẳng chút tiếng động nào.
Trong nhất thời không người nào dám xuống tìm bảo vật và cũng chẳng ai nói lời nào, tất cả đều ngây người và xuất thần về cảnh tượng vừa nãy.
Bỗng nhiên, vực sâu màu đen lần nữa lan tràn ra những gợn sóng, và trong số đó có những hào quang óng ánh khuếch tán lên phía trên.
"Đừng nói là lại có thêm một tia nguyên thần khác lao ra nhen?"
Yên tĩnh bị phá vỡ.
"Không phải, lần này hẳn là những gợn sóng kia, có bảo vật mai táng xuất hiện rồi." Thần Minh lên tiếng, đồng thời bắt đầu tiến về vực lớn kia.
Những người khác thấy thế thì cũng nhao nhao hành động, lần này tới đây cũng là vì cơ duyên cùng với tạo hóa cho nên bọn họ không muốn chậm chân hơn người khác.
"Hoang huynh, mời." Tam Tạng lịch sự mời, cùng với Thạch Hạo tiến về trước, bọn họ đứng ở bên trên của vực sâu và xuyên qua lớp sương mù hỗn độn để nhìn bên dưới.
Tất cả mọi người đều mở thiên mục nhìn về phía dưới vực lớn, muốn xem rõ ràng và thấu đáo.
Gợn sóng sáng rực, thần thánh vô cùng, thi thoảng bập bềnh tựa như sóng nước nhẹ nhàng của mùa xuân vậy.
"Hi vọng có thể đạt được một bảo vật mai táng, tới lúc đó sẽ mang theo nó xông ra ngoại giới một lần." Tam Tạng lẩm bẩm.
Những Táng sĩ hoàng kim khác không có phản ứng gì cả, thế nhưng nội tâm Thạch Hạo lại cực kỳ chấn động, Táng sĩ muốn đi tới ngoại giới? Việc này hoàn toàn khác với những gì hắn hay biết.
Có phải những gì mình tìm hiểu đã sai lầm? Sinh vật dưới lòng đất cũng không phải luôn luôn trầm miên?
Tiếp đó, một trong số Táng sĩ hoàng kim lên tiếng, xác nhận đó không phải là lời nói bậy bạ, những gì Thạch Hạo nghe thấy cũng không có sai.