Chiếc rương này hơi nặng thế nhưng cũng không tính là quá nặng, không biết bên trong chứa thứ gì, Thạch Hạo lắc lắc nhưng cũng không nghe được tiếng vang gì từ bên trong.
Nó gần như đã mục nát, vô cùng cổ xưa thế nhưng cũng hơi hơi phát sáng, có màu vàng kim nhạt trông rất mờ ảo.
Cuối cùng cũng đã vào tay khiến Thạch Hạo kích động trong lòng, bởi vì hắn đuổi theo cũng chỉ vì chiếc rương gỗ này, cũng đã đoạt lại được từ trong tay Trường Sinh thụ.
Vậy này ngay cả Du Đà, An Lan cũng phải quan tâm và phái người tới lấy, kết quả đều thất bại và hiện giờ đã rơi vào tay của hắn.
"Sao không thể mở ra được vậy?" Thạch Hạo nghiên cứu trong chốc lát thì phát hiện chiếc rương này rất kỳ quái, đóng chặt rất khớp, không cách nào có thể mở ra được.
Không có nắp, không có khóa, là một thể thống nhất, khi nhìn kỹ thì như là một khúc gỗ đặc ruột được điêu khắc một ít hoa văn cổ xưa, khí tức tang thương của năm tháng in hằn bên trên.
Hào quang màu vàng nhạt mờ ảo là do những hoa văn này sinh ra, tạo nên một loại cảm giác thần bí, tựa như là sinh linh ở vô tận năm tháng trước đây đang truyền lại tin tức nào đó cho người đời sau vậy.
Thạch Hạo dò ra thần niệm hòng quan sát bên trong xem có thứ gì, thế nhưng lại bị ngăn cản, không cách nào dòm ngó được bí mật bên trong chiếc rương.
Hắn hơi hơi dùng sức, vận dụng kinh văn Bất Diệt gia trì nơi tay phải rồi vận lực thăm dò, kết quả chiếc rương mục này cũng chẳng hề hao tổn gì, cứng chắc tới quá đáng!
Thạch Hạo đột nhiên khống chế tinh huyết toàn thân, sức lực nơi bàn tay lớn tới mức dọa người, thế nhưng vẫn chẳng thể gây tổn thương mảy may gì cho chiếc rương gỗ này, nó vẫn phát ra kim quang mờ ảo như trước, không hề lưu lại chút vết tích gì bên trên.
Mục nát gần như tan tành, ấy vậy mà vẫn cứng chắc như thế?
Con ngươi Thạch Hạo tựa như lưỡi mâu nhìn chằm chằm vật này, lẽ nào chiếc rương gỗ này không mở ra được? Làm người khác không cam mà.
"Đứng tốn sức lực làm gì, nếu dễ hủy diệt như vậy thì sớm đã nát bấy trong ngôi mộ kia rồi, còn chờ ngươi tới mở ra nữa hả?" Lão dược cười ha hả vui sướng.
Nó hao hết tâm lực, dùng thân phận của một cây thuốc để đạt lấy chiếc rương gỗ này, quả thật chẳng hề dễ dàng chút nào, thế nhưng giờ lại bị đoạt mất cho nên rất không cam lòng.
"Nếu như ngươi biết bí ẩn gì đó thì nói chút đi, mèo khen mèo dài đuôi như vậy là không tốt đâu." Thạch Hạo chẳng chút ngại ngùng nói.
"Ta chưa từng thấy tên Nhân tộc nào có gương mặt dày hơn ngươi luôn đó!" Tiên dược tức giận, thế nhưng dù đánh chết thì nó cũng không nói.