Xông vào hang Táng sĩ? Thạch Hạo giật nảy cả người, không không lại tiến vào nơi tuyệt địa này, đây cũng chẳng phải là khu vực tốt lành gì, sơ sẩy một cái liền bỏ mạng nơi đây.
Bởi vì, Táng sĩ quá mức thần bí, hoàn toàn không phải cùng một chủng tộc với hắn, đồng thời loại sinh vật này cũng cực kỳ ghét bị quấy rầy, xưa nay bất cứ người nào khai quật mộ phần của bọn chúng thì hầu như đều chết thảm cả, dù cho có đào tẩu thì cuối cùng cũng sẽ chết chẳng chút tử tế gì.
Hiện giờ, đây cũng không phải chỉ một hai Táng sĩ, mà là cả một hang ổ!
Thạch Hạo tê dại cả da đầu, mặt chẳng chút cảm xúc đứng chết lặng nơi ấy.
Gốc tiên dược kia cũng há hốc miệng đầy thất kinh, về phần nó, nó vừa mới trốn thoát khỏi từ nơi chôn cất sâu nhất và cổ xưa nhất kia, thế nhưng hiện giờ lại sa vào "hang sói" cùng "đầm hổ".
Một nhóm Táng sĩ trông lại rồi nhìn chằm chằm Thạch Hạo tiếp đó liếc qua tiên dược, hai mắt đều lộ vẻ âm trầm cũng như trống rỗng thiếu hụt sức sống.
Việc này khiến da dẻ người nhìn như bị kim đâm, có chút đau nhói đồng thời cũng rất lạnh buốt, tựa như bị đám ác quỷ nhìn chằm chằm vậy.
Thạch Hạo bất an trong lòng, nơi lối vào đã có Táng sĩ qua lại nên không thể rút lui được, đồng thời đó cũng là một sinh vật không hề tầm thường, là một con quái vật ba đầu sáu tay, cả người đen thui, thi thoảng lại có ánh đen lấp lánh, khí tức tử vong phả thẳng vào mặt.
Tên Táng sĩ này tu vi ít nhất cũng phải là cảnh giới Độn Nhất, thực lực cực mạnh.
Thạch Hạo nhắm mắt tiến về phía gò đất trước mặt, tự mình chọn lấy địa hình có lợi đồng thời quan sát xem thử còn có lối thoát nào nữa hay không.
Đây là một khu chợ nên có không ít Táng sĩ qua lại, những quán sá trên vỉa hè bày ra một vài khí cụ cổ xưa kỳ lạ.
"A đức lạp đô a..."
Phía trước chợt có người chỉ chỉ đồng thời phát ra âm thanh này, nó chỉ về phía tiên dược rồi lại nhìn về phía Thạch Hạo.
Có ý gì đây? Thạch Hạo nghe chẳng hiểu chút gì!
Hắn tê dại cả da đầu, chẳng lẽ phải đổ máu ở đây ư?
Hắn nhìn về cách đó không xa, bên trong đám Táng sĩ ấy có một vài sinh vật gần giống với hắn, cũng không có tử khí, rất là bất phàm, vô cùng oai hùng, đó là Táng sĩ hoàng kim.
Ánh mắt của Thạch Hạo lấp lóe quyết định nguy hiểm thử một lần, liều mạng giả mạo thành Táng sĩ hoàng kim, ngay lập tức giả bộ lạnh lùng nhìn về hai bên chứ không có lên tiếng gì.
Tiếp đó, hắn chỉ về phía tiên dược ra hiệu nó tiến lại đây!
Đồng thời hắn bí mật truyền âm, nói: "Nếu như ngươi không muốn lần nữa bị trồng bên trên mộ lớn thì ngoan ngoãn đến bên cạnh và phối hợp với ta!"
Tiên dược cảm thấy không biết làm thế nào, tới lúc này mà tên khốn ấy còn đe dọa mình, đúng là bình tĩnh quá mức mà!