Thạch Hạo đuổi sát phía sau, hắn cảm thấy tức tối và cũng không biết nói lời gì cho phải, chỉ một cây thuốc mà lại dám tranh cướp rương gỗ mục với hắn, trộm lấy chiếc rương thần bí này.
Lẽ nào nó biết thứ gì đó? Cho nên mới dẫn Thạch Hạo vào trong ách thổ rồi hớt tay trên, trộm lấy vận may của hắn!
"Nếu như ngươi không trả ngay chiếc rương lại thì lúc ta tóm được ngươi, không hầm thì ta không làm người!" Thạch Hạo ở phía sau uy h**p.
Tốc độ của gốc Trường Sinh thụ này rất nhanh, nó lướt đi trong lớp đất tựa như là một vệt ánh sáng xuyên qua sương mù, nhanh chóng vô cùng, không gì có thể cản được.
Khi nghe được loại uy h**p này thì gốc bảo thụ càng gia tăng tốc độ, hiển nhiên là đã bị dọa cho sợ hãi đồng thời cũng dùng hành động đáp trả lại lời cảnh cáo của Thạch Hạo.
Thạch Hạo xuất thủ, phù văn Lôi đạo lấp lánh, từng tia chớp lao ra đánh về phía nó trong lòng đất bùn này, đáng tiếc cây thuốc này quá nhanh, nó chỉ lưu lại từng bóng ảnh mờ và không ngừng biến hóa vị trí, tránh né hết tất cả.
"Ầm!"
Thạch Hạo vung quyền đánh về trước, cứ thế xuyên thủng tầng đất nơi ấy, ánh sáng lóa mắt lan tỏa khiến nơi đó sụp đổ, phát sinh một trận động đất kịch liệt.
Giờ phút này, bề mặt phía trên vùng núi vỡ nát và giải thể toàn bộ, hàng loạt đá vụn xuyên thủng các đám mây trên trời cao.
Trường Sinh dược càng trốn càng nhanh, nó không có sức chiến đấu mạnh mẽ thế nhưng độn thuật lại là đại sư, ít có ai sánh kịp đồng thời nó còn có thể xuyên thấu qua các loại pháp trận cấm chế.
"Chạy đi đâu!" Thạch Hạo cất lời, cây thuốc này trơn như trạch, không ngờ lại có thể cắt đuôi hắn thật xa, nếu không phải hắn đã khóa chặt lấy khí tức của nó thì sớm đã mất dấu rồi.
"Ở bên kia!" Giữa bầu trời, cường giả trẻ tuổi của Đế tộc, truyền nhân Cô tộc cùng với Vô Úy sư tử đuổi tới và chỉ về phía vùng núi mịt mù khói bụi do bị sụp đổ kia.
"Xoẹt!"
Ba luồng ánh sáng nhanh chóng lao xuống dưới, mỗi một luồng đều to lớn xuyên thủng mặt đất, khiến nơi ấy rung động ầm ầm.
Luồng sáng to lớn ấy tiến sâu xuống bên dưới tầng đất, hình thành nên một vực sâu màu đen đầy đáng sợ.
Thạch Hạo nhíu mày vì thiếu chút nữa đã bị đánh trúng, kết quả này rất tồi tệ, hắn đang đuổi theo Trường Sinh dược thế nhưng lại bị quấy phá bởi ba đại cường giả này.
Hơn nữa, sau sự ngăn cản này thì Trường Sinh dược đã biến mất chẳng thấy bóng dáng đâu nữa!
"Cút!"
Thạch Hạo tức giận xông thẳng lên mặt đất rồi nện mấy quyền lên giữa bầu trời, vẻ cương mãnh không gì sánh được, vô cùng bá đạo, bầu trời liền nổ nát đồng thời một vùng khe lớn không ngừng lan tràn về bốn phía.
Ba đại cao thủ tránh né chứ không hề đón đỡ, bọn họ cau mày không muốn khai chiến với hắn, chặn đứng tiên dược mới là việc khẩn cấp nhất, ai nấy cũng lo lắng sợ nó sẽ chạy trốn mất tăm.
"Gợn sóng hư không!" Cao thủ trẻ tuổi của Cô tộc gào lớn, hắn đang vận dụng một loại bí pháp, chỉ trong nháy mắt mười phương trời đều reo vang, có thần quang hóa thành những gợn sóng khuếch tán về khắp nơi.
"Ở bên kia!" Hắn hét lớn một tiếng rồi chỉ về một phương hướng.
Cô tộc nắm giữ đại đạo không gian cho nên vô cùng mẫn cảm với hư không thế giới, vừa nãy hắn đã lợi dụng một bí pháp thiên phú để nhận biết sinh linh xung quanh, vì vậy đã tìm thấy được Trường Sinh dược.