Rương gỗ mục phát ra ánh sáng màu vàng nhàn nhạt rất mông lung, tôn lên vẻ thần bí khó lường của mình.
Nó lẳng lặng nằm ngang ở trên mặt đất màu đỏ sậm, không có gợn sóng đặc biệt gì nhưng lại làm cho người ta tò mò muốn tìm kiếm bên trong đến tột cùng có cái gì.
Trong ách thổ vô cùng tĩnh lặng, đại dương năng lượng màu đen kinh khủng ấy đã rút đi. Mà Táng vương, Du Đà, An Lan cũng đều đã rời đi, biến mất từ lúc đó, ai cũng không nghĩ tới sẽ là một kết quả như thế!
Nơi này trở về lại sự yên tĩnh ban đầu, đồ vật khiến cho đám vương Bất Hủ ở dị vực nhớ nhung từ xưa tới nay vẫn ở chỗ đó, trở thành vật vô chủ.
Có thể nói giờ phút này, bất kể là Thạch Hạo hay là đám người như truyền nhân Cô tộc, sâu trong nội tâm đều có một luồng xao động, ước ao có thể lập tức xông tới và nhặt nó lên!
Thế nhưng, trong lòng bọn họ vẫn còn e dè, ngay cả Du Đà, An Lan cũng đều đã thất bại, bọn họ có thể thành công sao?
Tuy rằng cổ địa không hề có một tiếng động, vô cùng yên tĩnh, cái rương gỗ mục kia c*̃ng không có khí thế nguy hiểm gì, thế nhưng trong lòng bọn họ vẫn còn có chút bồn chồn, không dám manh động.
Dù sao, đồ vật thần bí này đã truyền lưu quá xa xưa rồi, có thể nói, bắt đầu từ vô tận năm tháng trước đây, vương Bất Hủ của dị vực đã và đang mưu đồ muốn thu vào trong tay nhưng mà đều đã thất bại, từ đầu đến cuối không có biện pháp lấy được.
Hiện tại chỉ bằng bọn họ, chỉ là mấy người trẻ tuổi mà thôi, có thể thành công sao?
Đây chính là báu vật vạn cổ, những tồn tại vô thượng như Du Đà, An Lan đều vì nó mà làm vô số lớn chuyện, nếu như được mấy người trẻ tuổi dễ dàng chiếm được vào trong tay, vậy thì quá hảo huyền.
Vì vậy, tuy rằng gần trong gang tấc nhưng bất kể là tên đại nhân trẻ tuổi của Đế tộc hay là Vô Úy sư tử, hoặc là người thừa kế của Cô tộc cũng không có nhúc nhích, chỉ đứng đó nhìn.
Ánh mắt của bọn họ nóng rực, cảm xúc dâng trào, nhưng lại không có biến thành hành động!
Thạch Hạo cũng giống như thế, hắn tuy rằng đã đi tới biên giới của thánh địa, tiếp giáp ách thổ, thấy rõ ràng cái rương gỗ mục kia nhưng vẫn chưa thật sự ra tay.
Hắn đang chần chờ, trong lòng có e dè, dù sao vật này quá quái dị, đã chôn giấu ở bên trong ngôi mộ lớn màu đỏ sậm tới cả một hai kỷ nguyên xa xưa như vậy rồi, có trời mới biết có cái gì kỳ lạ quấn quanh hay không.
Lỡ như sau khi lấy được cái rương này nó đột nhiên bùng phát, có gợn sóng bí ẩn nào đó truyền ra rồi xoắn hắn thành thịt nát cũng không chừng
Bởi vì, đây là thứ mà những sinh linh cấp độ như Du Đà đã từng tranh cướp qua, nếu là có uy năng thì chắc chắn không thể tưởng tượng nổi!
"Ngươi là người của bộ tộc nào?" Đột nhiên, tên đại nhân trẻ tuổi của Đế tộc mở miệng nhìn về phía Thạch Hạo, tiếp theo lại gật đầu một cái, nói: "Không tệ, ở bên trong loại tình thế nguy hiểm vừa nãy lại tránh được một kiếp, quả thực cũng không dễ."