An Lan c*̃ng xuất hiện, cầm trong tay trường thương vàng óng, đóng xuyên qua bàn tay lớn đến từ Mai Táng địa kia!
Biến cố này rất kinh người và cũng vô cùng đột ngột vượt quá tưởng tượng của những người ở chỗ này, đừng nói bọn họ vô cùng kinh ngạc, chính là vị tồn tại đến từ Mai Táng địa kia c*̃ng ngẩn ngơ, chưa từng ngờ tới nên không có né qua đòn đánh này.
Chiến mâu hoàng kim vô cùng óng ánh, một thương đâm thủng bàn tay lớn kia, dòng máu màu đen chảy xuôi bốc lên từng luồng ánh sáng yêu dị, càng có khí tức thần bí khuếch tán.
"Ầm!"
Bàn tay lớn trắng toát chấn động ép thanh trường thương màu vàng rỉ máu kia ra, mặc cho An Lan dùng sức đâm thì bàn tay lớn kia vẫn có thể tránh thoát.
Đồng thời, nơi xa xôi trong khu Mai Táng địa truyền đến một tiếng gào thét kinh thiên động địa như tiếng sấm rền chấn động cả Biên Hoang, thi khí cuồn cuộn, tử vụ tràn ngập.
Lập tức nơi này dường như địa ngục U Minh đầy âm hàn, khiến người ta cảm thấy linh hồn cực kỳ lạnh giá gần như bị đông cứng.
Thánh địa khu mai táng phát sáng, gợn sóng liên miên chặn lại được những khí tức kia, ngăn cách tất cả năng lượng màu đen trong đại dương, nếu không thì đây chính là một mối họa lớn!
Có thể nhìn thấy được, bàn tay lớn trắng toát ấy bỗng nhiên chuyển động một cách điên cuồng, nó chụp vào thanh trường thương hoàng kim, thậm chí còn bỏ qua bàn tay lớn mơ hồ của Du Đà kia nữa.
"Đây là thứ gì, lẽ nào là vương của Mai Táng địa?" Trong con ngươi của người thừa kế Cô tộc tăng vọt tinh quang.
Linh hồn của hắn đang run rẩy, đây là sự run rẩy không tự chủ được, dù cho có thánh địa che chở nhưng nguyên thần c*̃ng suýt nữa tán loạn, đó là uy thế của cường giả vô thượng.
Hắn có chút sợ hãi, bàn tay lớn ấy trắng toát không có màu máu, mang theo thi vụ cùng khí tức tử vong lượn lờ dày đặc, tại sao lại có thể chống lại Cổ tổ Du Đà?
Tuy rằng bị cây mâu của An Lan gây thương tích, thế nhưng hiển nhiên nó không hề sợ, đã thoát ra và muốn phản kích.
Trong lòng Thạch Hạo nổi sóng chập trùng, hắn từng nghe nữ Táng sĩ nói về cường giả bên trong Mai Táng địa cổ, nhân vật đỉnh cao nhất có thể rất thần thánh, không có tử khí nồng đậm, mà đời sau của bọn họ chính là Táng sĩ hoàng kim.
Thế nhưng, cũng có một chút Táng sĩ cái thế không thích thần thánh, vẫn giữ sương mù tử vong cuồn cuộn, sinh tồn ở những nơi đại hung đại ác, được ma vụ bao phủ.
Rất rõ ràng, vị Táng sĩ này thuộc về trường hợp sau, dù cho cảnh giới lúc này vô cùng cao siêu, có tư thái vô địch thiên hạ nhưng vẫn được khói đen âm u bao phủ.