"Ầm ầm!"
Sóng lớn vỗ bờ, núi lở mây tan!
Cảnh tượng này vô cùng tráng lệ, đại dương màu đen bắn lên ngập trời bọt nước nhấn chìm cả đám mây trên không trung, bao trùng vùng ách thổ này.
Thứ này quá mãnh liệt, cực kỳ khiếp người!
Trên thực tế, đây cũng không phải là đại dương thật sự mà chỉ là một loại năng lượng màu đen, nhưng nhìn dáng vẻ thì chẳng khác gì thần hải đang nổi giận, bao phủ trên trời dưới đất.
Thạch Hạo lẩn trốn và bỏ chạy điên cuồng, loại năng lượng này quá khủng khiếp, hắn tin chắc có thể đánh chết đại tu sĩ cảnh giới cao hơn, thần cản giết thần, Phật chặn giết Phật.
Ở phía sau, ba đại cao thủ đều liều mạng bay trốn nhằm về cùng một phương vị, không tiếc tiêu hao bản nguyên thiêu đốt cả cơ thể!
Ầm!
Thạch Hạo thử xé ra hư không, muốn vượt qua vùng thế giới này.
Kết quả, cánh tay hắn tê dại, ngón tay đau nhức, tuy rằng xé ra một chút vết rách thế nhưng lại phát hiện căn bản không thể hoàn toàn mở ra được.
Giờ phút này cuối cùng thì hắn đã rõ ràng vì sao tên cường giả Cô tộc ở phía sau kia, một tay có mảnh vỡ thời gian bay lượn, một tay có mảnh vỡ không gian lóng lánh, nhưng cũng không thể mở ra càn khôn.
Bởi vì, nơi này đã bị phong cấm, không thể mở ra đường hầm không gian, không cách nào trực tiếp vượt qua khu vực này mà đi.
Vì vậy, bọn họ chỉ có thể bay trốn, chạy điên cuồng hòng rời khỏi nơi ngọn nguồn hủy diệt này.
"Gay to!"
Thạch Hạo càng lúc càng kinh sợ, bởi vì, hắn phát hiện dù dùng hết sức lực thì cũng chỉ chạy được tầm sáu trăm dặm mà thôi, dù có triền khai thần thông Súc địa thành thốn cũng vô dụng.
Hơn nữa, trong khoảng thời gian này hắn lại không cách nào bay lên khỏi mặt đất, bị một luồng sức mạnh mạnh mẽ áp chế không thể xông lên giữa không trung.
Điều này khiến người ta tê cả da đầu, bọn họ dần dần bị ép trên mặt đất, không có cách nào bay nhanh ra xa được, sóng biển màu đen giống như thiên quân vạn mã gào thét, phát ra thanh âm điếc tai nhức óc, lao từ phía sau tới che kín cả bầu trời!
Ba đại cao thủ phía sau có lai lịch rất lớn, thế nhưng hiện tại lại cực kỳ chật vật, liều mạng lao nhanh.
Dù sao, Thạch Hạo vẫn tương đối an toàn, bởi vì đang ở phía trước cả bọn hắn.
"Năng lượng màu đen, đây là loại bí lực gì?" Thạch Hạo vừa chạy vừa thỉnh thoảng quan sát, cẩn thận cảm nhận.
Loại bí lực này rất kỳ lạ, ảnh hưởng đến càn khôn, can thiệp vào sự ổn định của không gian, làm cho thời gian như muốn ngừng lại, quả thực như muốn cố định nơi đây.
Đồng thời, thần thông tổ thuật của mấy người bọn họ cũng bị hạn chế nghiêm ngặt, không thể triển khai ra được, nếu không, chỉ cần pháp môn Côn Bằng giương cánhđã bay vút lên trời từ lâu.