Không thấy nữa, biến mất rồi, khu mai táng này lại quay về yên tĩnh, không còn tiếng động gì nữa.
Thạch Hạo lẳng lặng đứng đó, không thốt một lời mà cứ nhìn chăm chăm về phía cuối chân trời, thời gian rất lâu cũng không nhúc nhích chút nào.
Nữ Táng sĩ không quấy rầy hắn mà đứng ở một bên, trong mắt nàng lấp lóe thần quang, đến lúc này, sâu trong nội tâm nàng vẫn còn đang nổi sóng chập trùng, những gì nhìn thấy lúc nãy thật hết sức chấn động.
Mãi đến tận bây giờ nữ Táng sĩ cũng không thể bình tĩnh lại được, những chuyện vừa trải qua không thể nào tưởng tượng nổi, thiên biến lại phát sinh ngay trước mắt nàng!
Lại qua một quãng thời gian Thạch Hạo mới lặng lẽ xoay người rời khỏi nơi này, tiến bước hướng về phía sâu trong khu mai táng cổ, năm đó nơi này được mệnh danh là thánh địa và ẩn chứa bí mật lớn.
Hào quang lóng lánh, mưa ánh sáng bay tung tóe, thân thể Thạch Hạo lập tức run lên, hắn bất chợt kinh ngạc.
Phía sau, nữ Táng sĩ c*̃ng sững sờ.
Máu thịt trên người Thạch Hạo biến mất không còn tăm hơi, lúc này đã lại trở thành khung xương trắng, điều này làm cho hắn đau cả đầu, vừa nãy không phải huyết nhục đã tái sinh lại sao?
Làm sao lại như vậy?
"Ngươi có thể nói rõ chuyện này đến cùng là như thế nào không?" Thạch Hạo hỏi cô gái bên cạnh.
Nữ Táng sĩ, váy dài phấp phới, nhã khiết xuất trần, đôi cánh trắng nhẹ nhàng vỗ, tựa như một tinh linh xuất trần, nàng nhíu mày cũng không hiểu nổi.
Nếu như là chấp niệm của tồn tại vô thượng, sau khi hóa thành bướm thảnh thơi ngao du các giới rồi về tới đây hẳn thần thức phải phân tán, hiểu ra bản thân là ai, bụi trở về bụi, đất trở về đất mới đúng.
Nghĩa là huyết nhục không thể tái sinh nữa!
Nhưng mà trên thân thể của Thạch Hạo, huyết nhục biến mất rồi lại tái sinh nhiều lần, hoàn toàn khác với trong truyền thuyết!
Căn cứ những gì nữ Táng sĩ hiểu, sau khi hóa bướm trở về, chấp niệm tan hết, bất cứ thứ gì cũng đều sẽ không còn tồn tại nữa, nhưng là người này lại vẫn ở ngay trước mắt.
"Chấp niệm quá sâu!" Nàng đánh giá về Thạch Hạo như vậy, cho rằng hắn có quá nhiều tâm nguyện chưa hoàn thành nên không muốn chết đi, vẫn còn muốn đi lại trong nhân thế.
"Chấp niệm cái đầu ngươi!" Vẻ mặt Thạch Hạo khó chịu, nếu không phải không đánh lại của nàng thì hắn đã sớm gõ vào cái trán trơn bóng kia rồi.
Từ đầu đến cuối hắn không tin rằng mình đã chết, là sinh linh đang chờ huyết nhục cũng như chấp niệm của đại nhân vật vô thượng để dung hợp. Hắn chính là hắn.
Bên trong khu mai táng, có những địa phương trọc lóc không một ngọn cỏ, có những địa phương thực vật um tùm bừng bừng sức sống, hoàn toàn khác nhau.
Đặc biệt là khu vực phía trước, bởi vì thánh địa không rõ này thức tỉnh nên từ lòng đất có rất nhiều bia đá to lớn trồi lên, chọc thẳng vào trong mây mù, vô cùng lớn lao.
Cách rất xa Thạch Hạo nhìn thấy được, ở giữa những bia đá to lớn kia có một vài kiến trúc, tuy rằng đã tàn tạ nhưng vẫn còn thần thánh, hùng hồn như cũ.
Chỉ là có chút không hài hòa, có một vài ngôi mộ lớn nằm ở giữa những kiến trúc ấy.
"Ồ, tổ địa tế tự xuất hiện rồi sao? !" Nữ Táng sĩ kinh ngạc thốt lên.
Một trong ba thánh địa tế tự lớn, thánh địa ở nơi trung tâm nhất hiện lên!
Nghe nói, năm xưa khu cổ địa này cực kỳ thần bí, bởi vì những chuyện xa xưa kia mà từ từ trở nên hoang vu, tộc Táng sĩ bỏ chạy.