Tào Vũ Sinh liều mạng, mặc cho đối mặt với tử kiếp thì cũng phải nói ra, cho nên cả người phát sáng, tiên khí dâng trào, trong giây lát ấy ánh sáng chiếu rọi cả càn khôn.
Nhật nguyệt đều mờ đi, trước mặt hắn chúng tựa như là đom đóm vậy, ngân hà cũng lụi tắt, hắn hít sâu một cái rồi thổ nạp luồng khí bản nguyên thiên địa nhất, trong giây lát thổ nạp thì uy phong của hắn khiến giới này rạn nứt.
Hắn đang chuẩn bị, hắn muốn liều mạng, tiếp đó là há miệng hét một tiếng, kết quả khi vừa mới mở miệng thì vô số chân long lao xuống và quấn chặt trói buộc hắn lại.
Khi nhìn kỹ thì đó không phải là những con chân long thật sự mà là do tia chớp hóa thành, mỗi một luồng đều có hình rồng và đi kèm là tiên quang, tất cả đều có lực đạo kinh thế.
Cảnh tượng như thế này liền khiến cho Táng sĩ nữ kinh ngạc tới ngây người, vị đạo sĩ này quá mạnh mẽ, vả lại hắn còn quen biết Hoang, nhận ra thiếu niên trước mắt này, tựa như giữa hai người có nhân quả lớn lao.
Một người như vậy, đứng ở bờ bên kia dòng sông cổ năm tháng, hắn muốn ra tay, muốn lại đây ư?!
Sau khi Tào Vũ Sinh há miệng muốn hét lớn thì thất bại, muốn dùng thần niệm truyền âm thì bị lôi đình cắt đứt.
Vì vậy, hắn muốn vượt qua, muốn giết tới, cả người dâng trào tinh khí, đó là tinh túy toàn thân hóa thành chùm sáng bùng cháy và sôi trào.
Giây lát, dòng sông cổ năm tháng ấy rung động và bị cắt đứt, hắn muốn vượt sông.
"Ầm!"
Đáng tiếc, sóng nước kinh thiên vỗ hắn bay ngược trở lại, có một vài hành vi chắc chắn sẽ bị trời phạt, sẽ nghiêm khắc bị can thiệp, nếu không sẽ phá hư cân bằng.
Có một vài bí mật có thể ảnh hưởng tới cổ kim, không thể bị tiết lộ, hắn đang gặp phải thiên uy đánh giết.
Từng luồng lôi đình đầy lấp lánh, chân long quấn chặt lấy và điên cuồng cắn giết hắn như muốn cắt hắn chết tươi, vô số tia chớp nhấn chìm nơi ấy.
"Không cần nói đâu, đi mau!' Thạch Hạo hô lớn.
Tào Vũ Sinh không cam lòng, con mắt đỏ bừng đối kháng ở nơi ấy, hắn dùng mọi khả năng, không ngừng hét lớn thế nhưng dù truyền âm cũng không tới, đã bị ngăn cản lại.
Hoàn toàn chính xác, nếu còn tiếp tục như vậy thì hắn nhất định phải chết, sẽ bị chém thành tro tàn.
"Dừng lại, không cần phải nói đâu, tương lai sau này ta sẽ không sợ bất cứ thứ gì!" Thạch Hạo quát lớn, hắn nói Tào Vũ Sinh hãy rời đi, không nên làm như thế, hắn tuyệt đối không thể trơ mắt nhìn đạo sĩ này chết được.
Nhưng mà, Tào Vũ Sinh sốt ruột không quan tâm tới tính mạng, hắn muốn đẩy luồng thần niệm kia tới và báo cho Thạch Hạo một vài thứ, nhưng lôi đình kia quá mức khủng khiếp và chuyên môn nhằm vào sinh linh thuộc cảnh giới như hắn, chúng không ngừng đánh xuống và bao trùm lấy hắn.
Tới cuối cùng, lôi điện hình rồng càng nhiều hơn nữa và không ngừng xung kích, từ xa nhìn lại tựa như là hang ổ của hàng vạn con chân long, khiến người khác khi nhìn thấy chợt sinh ra sợ hãi.
Đó là một cảnh tượng kỳ lạ, ngày thường làm sao có thể thấy được?
Việc này không cách nào suy đoán được, lôi điện không ngờ lại mạnh tới một bước kia!
Tào Vũ Sinh đang liều mạng, dùng hết sức gào thét, âm thanh của hắn cắt đứt sấm sét, đánh tan một ít ánh sáng chói mắt kia, tựa như có âm thanh như có như không truyền tới.