Đáng tiếc, nửa câu quan trọng sau thì lại bị tiếng sấm nhấn chìm, bị thiên uy ngăn cản.
Sau khi thành Tiên, tới tột cùng là như thế nào?
Thạch Hạo muốn biết thế nhưng phía đối diện lại có lôi đình đan dệt, vô cùng chói mắt, ngăn cách trời cao, làm dao động dòng sông cổ năm tháng.
Bị chó cắn?
Thạch Hạo muốn cười to, đây là Tào Vũ Sinh của năm tháng đằng đẵng sau này? Hắn đã trải qua những chuyện gì, lại còn bị chó đuổi theo cắn nữa chứ.
Nhưng, nhìn dáng vẻ của hắn thì cũng không có gì cực khổ, mà chỉ là những trải qua khó quên thôi.
Đồng thời Thạch Hạo cũng thấy thương cảm, tâm tình trong nháy mắt trở nên phức tạp vô cùng.
Bởi vì, đạo sĩ mập này không phải tên Mập trong Đế quan kia, mà là đạo sĩ đã trải qua vô tận năm tháng, sớm đã đắc đạo thành Tiên từ lâu, rất khó tưởng tượng được lại trải qua đoạn chông gai như thế này.
Từ ngôn ngữ đơn giản như vậy thì Thạch Hạo biết, Tào Vũ Sinh đã chôn vùi cửu thế, mỗi lần như vậy thân thể sẽ biến thành thi hài và bò ra khỏi cổ mộ, dựa vào đó để tu hành.
Việc này tàn nhẫn tới cỡ nào chứ, một người sống thế nhưng lại phải chôn vùi dưới nền đất cả cửu thế, dựa vào thân thể để thông linh, xảy ra thi biến và sống lại như vậy, tích tũy từ đời này sang đời khác.
Sau mỗi lần thi biến thì sẽ bắt đầu một đời, đều cần phải trải qua hàng loạt hồng trần, bách thái nhân sinh, chua đắng ngọt bùi, nếm lấy hết thảy trên thế gian.
Rời khỏi ngôi mộ, sống chín đời, nhìn thì đạt được rất nhiều thứ thế nhưng nào ai biết, hắn đã mất đi bao nhiêu?
Mỗi một thế sẽ gặp phải những chuyện khó quên, ghi lòng tạc dạ, không thể dứt bỏ, nhưng mà, tới cuối cùng hắn chỉ có thể lãng quên, đi về phía nghĩa địa và chôn lấy bản thân.
Nếu ngẫm nghĩ thật kỹ thì đạo sĩ mập này đã trải qua quá nhiều, tuy rằng đã thành tiên nhưng lại có rất nhiều chuyện được chôn giấu trong thâm tâm, mất đi, từ trần, khó hơn nữa là nắm chặt cùng với nhớ rõ.
Dù cho cuối cùng hắn sẽ đứng ở đỉnh cao nhất, huy hoàng cực điểm, nhưung lúc quay đầu lại thì sẽ lại càng thất vọng, khó lòng bù đắp được nụ cười cùng thương tâm năm xưa.
Huống chi, Tào Vũ Sinh đã chôn vùi tận cửu thế, mỗi lần hắn sống lại là thông qua thi biến, hoàn toàn khác với luân hồi, thế nhưng hắn vẫn là chính hắn ư?
Ngay như vấn đề này, kể cả chính bản thân hắn cũng không muốn đối mặt.
Dù sao, nguyên từng vốn có sớm đã hủ diệt, bất biến cũng chỉ là thân thể, thân thể huyết nhục mạnh mẽ lần nữa được thai nghén ra linh thức, tuy rằng có thể trưởng thành và cuối cùng đạt được hậu chiêu mà năm đó từng lưu lại - là những chữ viết về ký ức được phong ấn ở trong các đồ vật, thế nhưng nói tóm lại là vẫn không giống.
Thạch Hạo thở dài, cảm thấy đau khổ.
"Từ trần cả trăm ngàn vạn năm sau, hoặc là cả một kỷ nguyên, vậy còn sót lại thứ gì?" Thạch Hạo tự hỏi đồng thời nhìn bóng người phía đối diện, chính vị cố nhân này cũng không phải là vị cố nhân đơn thuần kia.