Gặp quỷ rồi!
Cả người Thạch Hạo chẳng chút dễ chịu, từ đầu tới chân đều toát ra một luồng khí lạnh, bởi vì hôm nay hắn gặp phải toàn những điều quỷ dị khiến hắn khó lòng tiếp thu được.
Có người đang khóc thương, nhìn rất là quen mắt!
Còn người đứng bên cạnh hắn lại luôn miệng nói hắn đã chết, hiện giờ chỉ còn chấp niệm bất diệt, sau khi kết hợp những thứ này lại khiến hắn không rét mà run.
Thạch Hạo mở rộng tứ chi, khớp xương vang lên kèn kẹt, lúc há miệng thì xương hàm dưới cũng vang lên răng rắc lanh lảnh.
Hắn không hề dừng bước mà nhanh chóng hướng về phía cuối đường chân trời, nơi đó ngập tràn khí hỗn độn, một dòng sông thời gian ngăn chặn cổ kim, có một đạo sĩ đang khóc lóc đầy đau khổ.
Thiên biến!
Loại kịch biến này lan quá rộng, ảnh hưởng của nó không thể suy đoán, dính líu tới thời không không thể dự đoán được, cho nên mới được gọi là thiên biến.
Nó xuất hiện mơ mồ ở nơi ấy, tuy rằng vô cùng mơ hồ thế nhưng Thạch Hạo có thể xác nhận được, đó là một vị cố nhân mà mình rất quen thuộc.
"Hoang, người anh em của ta, linh hồn trở lại, với tư chất của ngươi, khí thôn cổ kim, làm sao sẽ không xuất hiện chứ..."
Gã đạo sĩ kia càng khóc lớn hơn, hắn mặc một bộ đạo bào rộng thùng thình được bện từ những những sợi tiên kim nhỏ lại với nhau, chính là bảo y vô thượng, chỉ là hiện giờ đã tổn hại và mang theo vết máu.
Hiển nhiên, hắn đã trả qua một hồi quyết chiến, nếu không chiến giáp tiên kim vô thượng này làm sao có khả năng bị xé rách chứ?
"Ai có thể cản trở ngươi chứ, ai có thể hại được ngươi chứ, trên con đường thành Tiên vẫn còn lưu lại chữ viết của ngươi, các nơi vẫn không ngừng tụng lên tên của ngươi, một chiêu kiếm chém vạn cổ, tới cùng ngươi đã đi nơi nào?" Mặc dù là một cao thủ không thể nào tưởng tượng được, đi kèm là tiên khí nồng đậm thế nhưng hắn vẫn bi thương khóc ròng, chấn động cả dòng sông lớn kia.
"Hu hu..." Tiếng khóc nghẹn ngào, ẩn chứa tình cảm, bao hàm tiếc nuối thiên cổ, còn có lòng chua xót cũng như đau khổ vì người bạn thân từ trần.
"Nhiều cổ địa như vậy, đại hoang rộng lớn là thế, nhưng ta sẽ không từ bỏ, dù cho có đào tuyệt địa trong toàn thiên hạ, đào sạch mộ lớn cổ đại thì cũng phải tìm cho bằng được ngươi!' Hắn lẩm bẩm.
Thạch Hạo sợ hãi, nếu như bản thân mình thật sự chết đi thì nhất định sẽ không được yên ổn mà!
Thế nhưng, trong lòng hắn chợt cảm thấy chua xót còn pha chút cảm động, bản thân mình đã từ trần rồi ư? Có người đang tìm kiếm và hi vọng hắn còn sống.
"Sư phụ, những ngôi mộ nguy hiểm dưới lòng đất của mấy kỷ nguyên trước đều đã đào lên gần hết, nếu cứ tiếp tục như vậy thì không phải là biện pháp hay gì. Người kia đã biến mất quá lâu rồi, không thể nào xác minh được, khó có thể tìm thấy, tới cùng là được mai táng ở nơi nào thì cũng không thể nào suy đoán." Có người khuyên nhủ.
Sau khi Thạch Hạo nghe được thì kinh ngạc, bởi vì hắn cũng chưa hề nhìn thấy bóng người thứ hai nào cả, chỉ có mỗi bóng hình người đạo sĩ mập mạp mơ hồ đang ngồi khóc kia mà thôi.
"Thiên biến đã xảy ra, xé rách sông dài năm tháng thế nhưng cũng không phải ai xuất hiện là có thể nhìn thấy người đó, trừ phi thực lực của hắn vang đội cổ kim!" Táng sĩ nữ nói.
"Sư phụ, nên đi thôi, kẻ địch sắp tới rồi, chúng ta phải tới chiến đấu, không thể nào cứ sa vào trong quá khứ này được." Âm thanh kia lại vang lên.
"Ngươi thì biết cái gì, người anh em của ta vẫn còn sống, rất nhiều chuyện... ngươi biết về năm tháng tăm tối nhất trong lịch sử ư, ngươi biết đại thanh toán của mấy kỷ nguyên ư, ngươi... biết cái con khỉ!" Đạo sỉ với tiên khí nồng đậm, pháp lực cái thế, thế nhưng lúc trách mắng đệ tử của mình thì ngữ khí chẳng hề giống như một vị cao nhân gì cả.