"Ngươi còn sống, vậy ta là gì?" Thạch Hạo nhìn nàng chằm chằm.
Tất cả thứ này quá kỳ quái, Táng sĩ, sinh linh mọc ra cánh chim thối rửa và hiện giờ lại trở thành một thiếu nữ xinh đẹp, thanh xuân mỹ lệ, thay đổi hình tượng.
Mà bản thân hắn thì chỉ còn lại mỗi bộ xương khô, tuy rằng trắng bóng không chút u tối nào thế nhưng dù sao cũng đã mất đi toàn bộ huyết nhục, không giống như là người sống nữa.
"Nếu như ta còn sống thì ngươi cảm thấy mình như thế nào?" Thiếu nữ bình tĩnh thu lại nụ cười rồi hỏi, tiếp đó đôi cánh chim trắng tinh sau lưng nàng vung vẫy, thân thể thướt tha cao ráo đi kèm tiên vụ, thánh khiết vô cùng.
"Đây là ảo cảnh!" Thạch Hạo trầm giọng nói.
Thiếu nữ tiến lên phía trước không hề nói gì, chỉ là nhẹ nhàng gõ gõ cánh tay của hắn, xương trắng nơi ấy phát ra tiếng vang giòn giã đầy chắc chắn.
Thạch Hạo đờ người đưa tay sờ soạn toàn thân, cảm giác hoàn toàn không chút huyết nhục nào, nếu như là ảo cảnh thì sẽ che đậy đi hai mắt của hắn, lẽ nào ngay cả các loại xúc giác cũng không cho phép cảm nhận?
Đồng thời, hắn cảm nhận được ngón tay mềm mại của thiếu nữ, đó mới là thân thể máu thịt!
"Đừng có khiêu khích ta, mau làm tản ảo cảnh này đi!" Thạch Hạo nói.
"Haizz, vì sao lại không tin tưởng sự thật này chứ, lúc từ trần mà vẫn lưu luyến, vẫn bồi hồi." Cô gái xinh đẹp và đầy tinh khiết ấy thở dài.
"Chờ một chút, lẽ nào ngươi là..." Đột nhiên, thiếu nữ từ từ lùi lại và trên mặt lộ vẻ sợ hãi.
Bởi vì nàng nghĩ tới truyền thuyết của nơi này.
"Bộ xương bên dưới thánh địa kia?!" Thiếu nữ chấn động, nàng nhìn chằm chằm Thạch Hạo rồi lộ vẻ kích động.
Thạch Hạo sợ hãi vì ánh nhìn của nàng, hoàn toàn không hiểu gì cả.
Thân thể của thiếu nữ thoáng run run và rất lâu sau mới bình tĩnh trở lại, tiếp đó hít sâu một hơi để bản thân khôi phục lại trạng thái như trước.
Nàng lấy ra một tấm gương đồng sặc sỡ đưa cho Thạch Hạo, đây là một bảo cụ mạnh mẽ thế nhưng hiện giờ lại sử dụng như một tấm gương bình thường.
Thạch Hạo nhận lấy rồi nhìn vào trong gương, trong đó là một bộ xương khô hơi hơi hất hàm dưới và im lặng nhìn chằm chằm tấm gương, mà bên trong xương sọ lại có một chùm sáng đang chập chờn sáng tối.
Đó chính là ngọn lửa linh hồn, nó cũng không có bị dập tắt, vẫn tản ra sóng sinh mệnh như trước.
Thạch Hạo nhanh chóng ném bay gương đồng, cơ bản hắn không tin mình đang trong trạng thái như vậy, quá hoang đường mà, không hiểu tại sao bản thân lại trở thành một bộ xương khô, dù nói thế nào thì hắn cũng không tin.
"Ngươi dẫn ta tới đây là để làm gì?!" Thạch Hạo quát lên.
"Hay là ta nên đổi lời nói, những thứ nhìn thấy không nhất định là thật, đó chính là chấp niệm bất diệt thế nhưng lại có thể nhìn thấy được bản thất." Thiếu nữ nhẹ nhàng nói.
"Đừng nói bậy, nói ý chính đi!" Thạch Hạo gầm lên.
Bởi vì hắn rất lo lắng, nguyên thần phát sáng rọi chiếu bản thân, hắn có thể nhận biết toàn bộ mọi thứ, có thể quan sát bên trong cơ thể chính mình, quả thật chỉ là một xương trắng mà thôi.