Thạch Hạo không cách nào chịu đựng nổi, một con gà trụi lông mà Táng sĩ ở nơi sâu nhất trong khu Mai táng cổ nuôi dưỡng thực ra là Chân Hoàng? Quá xa xỉ mà, thật sự hắn không tin.
"Không tin thì cũng chả sao, nhưng có tin đồn rằng, con chim ấy dục hỏa trùng sinh thất bại nên đã được chủ nhân giúp đỡ và thu nhận, đầu tiên là được chôn vùi dưới Mai táng thổ vô giá trong nhiều năm, về sau thì trở thành một con gà."
Khi nghe tới đây thì Thạch Hạo như muốn trợn lồi cả mắt, nếu là sự thật thì gốc gác của khu Mai táng ấy tuyệt đối không thể nào tưởng tượng ra được!
"Du Đà, An Lan sao không tới đào xới lên vậy, xem ai tàn nhẫn hơn ai!" Thạch Hạo lẩm bẩm.
"Có người từng đào bới Khu mai táng của chúng ta rồi, một khi dụng vào người nhà của vị đại nhân ấy thì bọn họ chắc chắn sẽ không hề dễ chịu chút nào." Táng sĩ nữ thẫn thờ mang theo vẻ lạnh lẽo nói.
"Nói tầm bậy, nếu như có tiên dược sống ở khu Mai táng cổ thì chúng không hề sợ bị ăn mòn à? Lại nói thêm, dù cho là tiên thụ đã sa đọa thì cũng không muốn bị người khác thu giữ đục đẽo để làm quan tài, không thể có cái lý đó được!" Gốc Thiên Thần thụ màu đỏ thẫm kia cười khẩy, cơ bản không hề tin.
Dưới cái nhìn của nó thì Trường Sinh dược vô cùng kiêu ngạo, làm sao sẽ sa đọa tới một bước đó chứ?
"Ngươi cho rằng nơi sâu nhất ở khu Mai táng cổ sẽ ngập trời tử khí ư?" Táng sĩ nhìn về phía Thiên Thần thụ, tiếp đó là ra hiệu cho nó nhìn kỹ về phía chậu sứ mà Thạch Hạo cầm trong tay kia, nói: "Cái này gọi là Vạn Vật thổ, là một trong những Mai táng thổ quý báu nhất!"
Nó giải thích thêm chút nữa: "Có loại Mai táng thổ vô thượng này thì dù tiên thụ có bị đục đẽo qua thì vẫn có thể lần nữa mọc ra chồi xanh, nguyên khí sẽ không bị thương tổn lớn lắm."
Nếu như lời nó nói là thật thì quá chấn động lòng người, có Táng sĩ thần bí đục thân cây của tiên thụ làm quan tài, chuyện này hơi kinh động thế gian.
"Ta rất muốn tới khu Mai táng kia, thật sự không thể đi sao?" Thạch Hạo mở to mắt nhìn Táng sĩ, hắn cảm thấy không thể mang đi một cây tiên dược thì không cam lòng.
"Ngươi gặp từ khi nào vậy?" Thiên Thần thụ màu đỏ thẫm hỏi.
"Trước lúc ta ngủ say thì đã từng thấy, bởi vì từng đi qua nơi đó vài lần." Táng sĩ đáp.
"Một lần ngủ say thì ngươi cần thời gian bao lâu?" Thiên Thần thụ màu vàng hỏi.
"Ngắn thì mười vạn năm còn dài thì hằng hà sa số, năm tháng vô tận, dù là nửa kỷ nguyên cũng có thể." Nó nói như vậy.
Lúc này Thạch Hạo chẳng biết nói gì nữa, một giấc ngủ là cả thiên cổ, chuyện này cần cho người khác sống nữa không đây, một giấc ngủ như vậy thì sẽ còn tồn tại kẻ địch trên đời ư?
"Ngươi không thể mang ta tiến vào trong khu Mai táng cổ được à?" Thạch Hạo hỏi lại lần nữa, không ngừng quấy phá nó, muốn xem thử có biện pháp nào hay không.
"Cũng không phải là không thể, thế nhưng sẽ là cửu tử nhất sinh đó, ngươi có muốn thử một lần?" Táng sĩ thẫn thờ nhìn hắn.
"Chuyện này..." Thạch Hạo cũng không muốn đi chịu chết, suy ngẫm đôi chút rồi nói: "Có thể cho ta quan sát sơ lược phía bên ngoài của khu Mai táng không?"