Mái tóc đen của Mạnh Thiên Chính tung bay, tư thế oai hùng, hiện tại có điểm nào giống với trước kia? Hoàn toàn biến thành người khác.
Bộ chiến y hoàng kim toàn thân càng tôn lên vẻ oai hùng cái thế của hắn, độ tuổi hoàng kim hai mươi lăm hai mươi sáu, có một loại phí phách vô địch, trong lúc chớp mắt liền lấp lánh thần mang.
Bên ngoài cơ thể của hắn có một vòng thần vàng óng rực rỡ tựa như là vị Chiến tiên sống sót từ trong kỷ nguyên thần thoại và bước qua dòng sông năm tháng tơi nơi này, mang theo khí tức thần bí và khó tả.
Đây chính là Đại trưởng lão của hiện tại khiến người khác không tài nào tin tưởng được, xảy ra biến hóa kinh người!
Rất nhiều người hoài nghi rằng hắn đã đột phá ràng buộc, bước ra một bước mang tính chất then chốt kia rồi!
Con rồng thứ năm run rẩy, hắn biết, bản thân mình không có tư cách khiêu chiến, có lẽ đứa huynh đệ kia trong chín con rồng thì mới có niềm tin này.
Chín con rồng Vương gia, người cuối cùng là người mạnh nhất!
Lời đồn, hắn không yếu hơn Vương Trường Sinh là bao, khả năng đã đặt chân vào lĩnh vực nhân đạo vô thượng từ lâu rồi!
Xoẹt!
Đại trưởng lão Mạnh Thiên Chính cất bước, tinh đấu chuyển động, khí hỗn độn cuộn trào, hắn đạp lên trên một đại lộ kim quang rồi biến mất ở phía chân trời, hắn muốn tới cửa thành và muốn từ trận đài đó tiên ra bên ngoài quan ải.
Đại trưởng lão với dáng vẻ thanh niên rất là quyết đoán, cứ thế rời đi, không hề lưỡng lự chút nào.
Cũng không biết qua bao lâu thì những sinh linh xụi lơ trên mặt đất kia mới đứng dậy nổi, ai nấy đều chấn động cực kỳ, Chí Tôn chân chính khi thức tỉnh sẽ có dáng vẻ như vậy ư?
"Không, ta rất hoài nghi, Mạnh tiền bối khả năng đã tiến lên một bước rồi!" Có người nói.
Đây cũng không phải là không có khả năng, bởi vì con đường của Mạnh Thiên Chính không hề tầm thường, vào thời trẻ hắn đã lấy thân làm hạt giống và gần như đã thành công, thế nhưng vào thời khắc sống còn thì lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn.
Có thể nói, ở thời đại đó thì với thành tựu như vậy đã là xưa nay chưa từng có rồi!
Loại thiên tư ấy không ai sánh bằng, tiền nhân cũng không cách nào đi tới được bước kia, vang dội cổ kim.
Ngay cả lần thất bại trước kia cũng khiến cho thân thể đại đạo của hắn rạn nứt suýt nữa thì hình thần đều diệt, từ đó hắn yên ắng trong thời gian rất dài, quanh quẩn ở biên giới địa ngục, chịu đựng lấy các loại dằn vặt.
Thế nhưng, Mạnh Thiên Chính vẫn không hề từ bỏ, chưa bao giờ nhụt chí, vẫn ngủ đông trong cơn tàn phế và yên lặng phục hồi, chữa trị thân thể.
Quan sát từng người của từng thời đại quật khởi thế nhưng hắn vẫn dậm chân tại chỗ, đạo thể tàn phế, loại đau đớn ấy người thường không cách nào tưởng tượng ra được, thế nhưng cuối cùng lại thì hắn đã trở lại rồi!
Sau nhiều năm, đây tựa như là tái sinh trong đống tro tàn, trở về trong ngọn lửa, những vết rách trên đạo thể biến mất, hắn lại lần nữa đứng lên và sừng sững trên đỉnh cao nhất của nhân đạo.
Nếu không phải hoàn cảnh của thiên địa này đã thay đổi hẳn thì hắn sớm đã thành Tiên rồi!
Tất cả mọi người đều biết, Mạnh Thiên Chính tài giỏi như thế nào, nếu không phải khi trẻ bị tàn phế, bị trời hạ xuống một đao trừng phạt thì có thể hiện tại đã càng mạnh hơn nữa rồi.