Ông lão này có gương mặt hiền lành, lời nói nhẹ nhàng, đề xuất là phải cứu Hoang, không thể để mặc hắn chết trong dãy núi Thần dược được.
Những người vừa nãy dội một gáo nước bẩn, nói Hoang là người tiết lộ bí mật liền ngẩn người, bởi vì bọn họ nhận ra ông lão này, hắn tới từ Thiên Nhân tộc, không phải tộc này từng có oán thù với Hoang ư?
"Haizz, tuổi trẻ thật là tốt, đại diện cho sự phấn chấn cùng với hi vọng, Hoang là một đứa nhỏ có tiềm lực cực mạnh, không nên trơ mắt nhìn hắn bị hại được, nếu không đây chính là một tổn thất vô cùng khổng lồ."
Lão Thiên Nhân than thở đồng thời nói thẳng, trước kia Thiên Nhân tộc từng xin lỗi qua Thạch Hạo, từng xảy ra xung đột thế nhưng hiện tại khi biết hắn gặp phải nguy hiểm thì nhất định phải giúp đỡ.
Việc này khiến không ít người lộ vẻ khác thường, ông lão này xuất phát từ chân tâm hay là đang tỏ vẻ, cố ý lấy lòng với mấy người kia?
"Hoang, chính bản thân mình không biết trời cao đất rộng, tùy tiện xông vào dãy núi Thần dược, không hiểu tiến lui nên rơi vào kết cục này, không thể trách được ai!"
Một ít cường tộc theo phe Vương gia chợt có người lên tiếng ngăn cản như thế. Vừa nãy, có người thuộc nhóm bọn họ đã dội một gáo nước bẩn kia và đã bị trách móc.
Hiện giờ bọn họ cảm thấy, không nên công kích Hoang nữa mà thay vào là cản trở, không cho mọi người đi cứu viện Hoang, hẳn sẽ không bị người khác trách cứ.
"Đó là sai lầm của hắn thế nhưng lại cần phải phái tinh anh trong Đế quan đi cứu viện, đối với những người khác thì chuyện này rất không công bằng, lẽ nào tính mạng của người khác thì không phải là mạng ư?" Một sinh linh trong đó hùng hồn nói.
Nhưng mà, nằm ngoài dự liệu của mọi người đó chính là, bọn họ đang vỗ lên đùi ngựa.
Bên trên một chiếc bồ đoàn trong cung điện đồng, người đàn ông trung niêm với đầu tóc xám, con mắt tỏa ra thần quang, miệng mũi đều lan tỏa khí hỗn độn lạnh lùng quét nhìn về phía bọn họ.
Đây là một trong chín con rồng của Vương gia, thực lực sâu không lường được, trong Đế quan này cũng chỉ có vài người như Đại trưởng lão mới có thể áp chế được hắn!
"Các ngươi ngậm ngay miệng lại, đối diện với phải trái rõ ràng mà còn sinh lòng như vậy, sử dụng thủ đoạn, đáng chém!" Đây là lời nói của con rồng thứ năm của Vương gia.
Hắn rất cao lớn, dù cho đang ngồi xếp bằng ở nơi ấy thì cũng phải cao hơn người khác tới một hai cái đầu, thân thể cường tráng, tinh lực cuồn cuộn tựa như là con khủng long hình người vậy.
Lời này vừa ra thì những người kia chợt ho ra đầy máu, lảo đảo thối lui.
Bọn họ sợ hãi, lại thêm lần nữa nói nhầm khiến cho con rồng thứ năm của Vương gia không hài lòng, bọn họ không nghĩ tới lần này Vương gia lại nghiêng về phía Hoang.
Những người này cân nhắc trong lòng đôi chút thì cảm thấy Vương gia tựa như đang diễn trò cho người khác xem, chưa chắc đã muốn cứu viện Hoang. Thế nhưng, bọn họ cũng không dám tùy ý phát biểu gì nữa.
"Haizz, vậy thì nên thương lượng đôi chút xem thử làm sao để cứu viện hữu hiệu nhất, tốt nhất là không nên để cho tinh anh trong Đế quan chúng ta bị tổn thương." Bà lão của Kim gia lên tiếng.
"Theo ta thấy thì cứ đi gặp mặt và nhờ mấy vị Chí Tôn trong tổ đàn xuất quan, chắc chắn sẽ nhanh chóng cứu Hoang về!" Có người nêu ý kiến.