Mấy ông lão nở nụ cười đầy hiền từ, cùng với một vài người trung niên tọa trấn ở nơi đây, ai nấy cũng đều điềm tĩnh, bởi vì đây đều là những nhân vật thủ lĩnh quá mạnh mẽ đang ẩn mình!
"Ha ha, không vội, cứ từ từ mà nói, trời có sập cũng không cần phải lo đâu, có chuyện gì thì ta sẽ giải quyết." Có một ông lão ba đầu cười híp mắt nói.
"Đại nhân..." Người tới vẻ mặt như đưa đám quỳ xuống.
"Nói cho dứt khoát, tới cùng đã xảy ra chuyện gì, một tên Hoang nho nhỏ mà thôi, chỉ cần một sinh linh Độn Nhất cảnh bất kỳ nào đó tiến vào cũng đủ bắt giết hắn rồi, các ngươi đã giải quyết hắn như thế nào?" Một vị trung niên khác mang theo nụ cười từ tốn nói, thoải mái chẳng hề để trong lòng gì cả.
Bởi vì, nếu như muốn giết Hoang thì bất luận một ai tiến vào dãy núi kia cũng là quá đủ rồi, không cần nói tới nhiều tu sĩ như vậy, còn có cả những vương bài khác nữa!
"Vài đội ngũ đã bị diệt sạch, mấy vị đại nhân, bọn họ chết sạch cả rồi!" Sinh linh quỳ xuống run rẩy nói.
Những lời này vừa ra liền khiến nơi đây yên tĩnh chẳng chút tiếng động nào, nụ cười trên mặt tất cả mọi người đều cứng đờ, thời gian tựa như ngừng trôi, hình ảnh ngắt quãng nơi này.
Làm sao lại như vậy?
Chỉ là một tên Hoang, mặc dù thiên tư trác tuyệt, quả thật rất bất phàm, thế nhưng dù sao hắn vẫn chưa trưởng thành tới bước mà ngay cả thế hệ trước phải kiêng kỵ, còn quá trẻ tuổi, lại g**t ch*t cao thủ Vương tộc hàng lão làng?
Hơn nữa, lần này cũng không chỉ có một hai người tiến vào mà là mấy đội nhân mã, đều có cường giả tọa trấn cả!
Vừa nãy bọn họ còn bình tĩnh, còn cười ha hả bàn luận không thôi, dáng vẻ không hề để ý chuyện gì, bởi vì dưới cái nhìn của bọn họ thì đại cục sớm đã được định liệu.
Nhưng hiện giờ khi nghe cái tin dữ này thì vẻ mặt của mọi người đều vô cùng đặc sắc.
Từ cười nhạt tới cứng đờ, tiếp đó là nhíu mày, sau nữa là gân xanh đầy trán, sắc mặt tái xanh đầy dữ tợn!
Chuyện này khó lòng mà tiếp thu được, đặc biệt là mấy ông lão vừa nãy lời nói nhẹ nhàng như mây gió lại càng khó xử xấu hổ hơn, quá mất mặt.
"Sao có khả năng vậy chứ, mấy lão già kia sau khi tiến vào đều chết sạch, là bị Hoang giết?!" Ông lão ba đầu âm trầm hỏi.
Đầu lâu bên trái bả vai của hắn là đầu dê vàng óng ánh, ngay cả sừng dê cũng màu vàng, chính giữa là đầu người màu vàng cũng không tính là bình thường, còn bên phải bả vai là một đầu đại bàng với ánh mắt đầy sắc lẹm.
"Ta cũng không có nhìn thấy Hoang mà chỉ nhìn thấy những di hài của vài đội ngũ mà thôi, tất cả đều chết rất thảm, máu tươi đen thui nhiễm khắp núi rừng, mặc khác những da thịt cùng hài cốt đều thối rửa sạch." Người bẩm báo run giọng nói.
Cảnh tượng ấy khiến hắn sợ hãi, bất kể là tu sĩ thế hệ trẻ tuổi hay là cường giả lâu năm thì đều có chung một kết cục, xương cốt thối rữa.
"Là ai đã ra tay, lẽ nào bên trong Đế quan đã có sinh linh siêu cấp trà trộn vào trong dãy núi Thần dược mà không hề kinh động tới chúng ta? Nhưng chuyện này cũng không có khả năng cho lắm!" Ông lão ba đầu lạnh giọng nói.
Hắn chính là một người biến dị trong vương tộc Tam Đầu, huyết dịch có màu vàng, ba đầu lâu hoàn toàn khác với bổn tộc, tiếng tăm lừng lẫy!
"Vào núi!" Phía sau có một con quái vật vảy bạc đầy người đi tới, hình thể tương tự như Xuyên Sơn giáp thế nhưng vẫn có chỗ bất đồng, ví dụ như trên đầu của nó mọc ra sừng rồng màu bạc, sau lưng mọc ra tám đôi cánh cũng màu bạc.