Nơi mi tâm của Cửu Mục đạo nhân có một loạt chín con mắt dọc, mỗi một con đều đóng chặt khiến xung quanh lan tràn một ít sương mù, làm cho khuôn mặt trở nên mơ hồ không thôi.
Vóc người của hắn cao lớn, là một ông lão hình người, trên thân mặc bộ đạo bào màu xám mang theo luồng uy thế to lớn, hắn đứng ở nơi ấy tựa như là vực sâu không đáy.
Đây là một cao thủ của dị vực đã tu thành Cửu Nhãn thần thông, pháp lực vượt qua những người cùng cấp, hắn có tiếng tăm lừng lẫy ở thời đại của mình.
Ngay cả đám nhân vật này cũng tới đây thì có thể thấy được dị vực coi trọng Hoang tới mức nào, sợ thế hệ trẻ tuổi bị hao tổn nên có nhân vật già cả đích thân tới dãy núi Thần dược để tọa trấn.
Đương nhiên, tới lúc này một ít sinh linh cho rằng, cũng không phải đơn thuần tới vì Hoang mà bọn họ cảm thấy đang thả mồi câu cực lớn để chờ đám người trong Đế quan tới cứu viện.
"Người trẻ tuổi, mặc dù ngươi rất mạnh thế nhưng cũng không cần thiết phải lộ liễu như vậy đâu, thế gian này trước giờ không hề thiếu thiên tài, thế nhưng có thể sống sót thì cực kỳ ít, cho dù là kỳ tài được mệnh danh đệ nhất thiên hạ từ các đời tới giờ thì có mấy sinh linh có thể thật sự bước tới bước cuối cùng? Hầu như đều chết trẻ cả."
Cửu Mục đạo nhân lên tiếng, tuy rằng không có quát lớn thế nhưng lại thể hiện thái độ cảnh cáo của mình, sát tâm của hắn không hề che giấu gì.
"Lão quỷ, chớ có cậy già mà lên mặt nhé, ông cảm thấy có thể sống sót từ trong thế hệ trẻ tuổi tới giờ thì rất đáng gờm à? Nếu như vào độ tuổi này mà bỏ mạng thì sẽ càng không chút vẻ vang nào, không thể xem là chết già chớ gì." Thạch Hạo chẳng chút nể nang gì.
"Ngậm miệng lại, dám hỗn láo trước mặt Cửu Mục đại nhân, Hoang, hôm nay ngươi khó có thể thoát khỏi cái chết rồi!" Có người trẻ tuổi lớn tiếng quát.
"Hung hăng, chút nữa để xem ngươi cầu xin sự tha thứ như thế nào, đại nhân sẽ đích thân tiêu diệt ngươi!" Có người lạnh giọng nói.
Người trẻ tuổi của dị vực tất nhiên sẽ không cam lòng, thừa nhận sự mạnh mẽ của Hoang thế nhưng nếu dám bất kính với bậc tiền bối dị vực tôn kính này, việc này khiến bọn họ tức giận không thôi.
"Khà khà, đáng tiếc là người của Cô tộc không có ở đây, người phản tổ trong Vô Úy sư tử cũng không ở khu vực này, nếu không thì cần gì lão đại nhân ra tay chứ, ngay cả cường giả trong thế hệ tuổi trẻ cũng có thể g**t ch*t hắn!" Có người cười lạnh nói.
Thạch Hạo cũng chẳng hề tức giận gì cả mà đảo bước tiến về trước, hoàn toàn rời khỏi khu rừng núi kia đầy ung dung, nói: "Vậy thì cứ tới đây đi, đừng có khách sáo nhé!'
Bên cạnh Cửu Mục đạo nhân có một ông lão tóc vàng râu vàng mở miệng nói: "Người trẻ tuổi hiện giờ rất là tự phụ, nhớ năm xưa tuy rằng chúng ta cũng rất ngông cuồng thế nhưng cũng không tới mức khinh thường sinh linh toàn bộ thiên hạ. Ha ha, người trẻ tuổi, mặc dù ngươi không tệ nhưng dù sao vẫn chưa thành đạo. Tổ tiên của các ngươi, ví như là tiên dân hơn một kỷ nguyên trước cũng đều kiêu ngạo như vậy, nhưng tất cả đều chiến bại, hiện giờ một số người vẫn đang là đầy tớ của dị vực đó. Nếu như ngươi đã hống hách như vậy thì ta cũng chẳng ngại luyện thành chiến phó, nghe theo sự sai khiến trong phủ của ta vậy."
Nơi đây có hai đại cao thủ, ông lão này tóc vàng râu vàng, vóc dáng không cao, có thể nói là rất thấp thế nhưng khí tức lại ép người, tản ra tinh lực nồng đậm.