Cầu phiếu đề cử :99: :99:
=================================
Có một tên Táng sĩ làm tuỳ tùng làm cho Thạch Hạo vô cùng phấn khích, trừ phi có Chí Tôn dị vực đích thân tới nếu không sao phải sợ những kẻ xâm lấn, toàn bộ đánh chết.
Bên trong ngọn núi lớn có thể nhìn thấy rất nhiều vết tích do một vài sinh linh dẫm đạp gây nên, đó chắc hẳn là khu vực an toàn không có nguy hiểm gì.
Dãy núi Thần dược có vận may lớn, nhưng đồng thời không phải ai cũng có thể xông vào, sơ sẩy một tí là phải chết ở chỗ này.
"Ôi, ta thật là lo lắng, lỡ như những đại tu sĩ cảnh giới Độn Nhất kia không tiến vào thì chẳng phải là uổng phí hết tâm tư của ta sao." Thạch Hạo lẩm bẩm.
Táng sĩ sau khi nghe nói thì vẻ mặt thẫn thờ không có bất kỳ lời nào, như là một bộ xác chết di động.
"Ta nói này lão Táng, ngươi cũng nên mở miệng nói một câu đi chứ, một đường theo ta cứ như là cái hũ nút vậy, thật vô vị." Thạch Hạo không vừa lòng.
Tên Táng sĩ này há mồm lộ ra một hàm răng trắng như tuyết đầy sắc bén, nó âm trầm nói: "Ta cảm thấy, mùi vị máu thịt của ngươi nhất định không tệ."
"Vậy ngươi vẫn nên câm miệng đi!" Thạch Hạo nhanh chóng cách xa nó một chút, tên ngốc này đột nhiên đầu óc thông suốt cố ý hù dọa hắn hay chỉ là tiếng nói từ bản tâm?
Táng sĩ không lên tiếng nữa c*̃ng không nói chuyện nữa, một chút biểu thị đều không có, cứ trầm mặc đi theo bên cạnh hắn như vậy.
"Đám lão ma đầu kia đến cùng là có dám đi vào không?" Hắn có chút hoài nghi, mặc dù biết rất nhiều cao thủ đã đến bên ngoài dãy núi nhưng không nhất định người nào cũng sẽ đi vào.
Nếu như đơn thuần chỉ là tinh anh thế hệ trẻ tuổi săn giết thì hắn cảm giác mình chẳng có gì phải sợ.
"Nếu không chúng ta cùng nhau giết ra ngoài, quét ngang khu vực bên ngoài dãy núi Thần dược, chém sạch sành sanh đám tạp nham kia!?" Thạch Hạo khuyến khích.
Lần này, Táng sĩ chẳng thèm đoái hoài, con ngươi màu bạc bình tĩnh như hồ nước không hề có một chút gợn sóng.
"Hoang ở đây!" Đột nhiên, có người kêu to.
Cuối cùng cũng gặp được một đám người, là những người trẻ tuổi của dị vực, nhưng đáng tiếc không nhiều lắm, chỉ có bảy tám người, trong đó có một nửa vì là cao thủ Vương tộc.
"Tại sao không có mấy lão già khốn kiếp, ta đang chuẩn bị giết cá lớn đây." Thạch Hạo rất bất mãn.
Đối diện, một đám người thực sự như nhìn thấy quỷ vậy, bởi vì gặp được Hoang vốn đã rất căng thẳng, bọn họ chỉ là đang dò đường để tìm ra con đường an toàn bên trong dãy núi cho những người khác, kết quả lại gặp Hoang ở đây, và nhìn thấy luôn quái vật bên cạnh hắn kia.
"Làm sao có thể?! Táng sĩ và hắn lại đi chung với nhau? !" Một đám người đều sững sờ cả lên.
Bởi vì, ngay trước đó không lâu, Táng sĩ xuất thế đã khiến cho các tu sĩ dị vực trong dãy núi bị kinh động, có mấy người sống sót đào tẩu được, cũng không phải tất cả sinh linh nhìn thấy Táng sĩ đều bị g**t ch*t.
"Chuyện này... Mẹ nhà nó, quả là một tên Ma Vương mà, lại đi chung với Táng sĩ? !" Có vài người âm thanh run rẩy, không nhịn được muốn chửi cha mắng má.
Bọn họ thực sự bị kinh ngạc đến ngây người rồi, tuyệt đối không ngờ rằng Hoang lại sóng vai đi cùng sinh linh đáng sợ như vậy, xem Hoang cười rạng rỡ chỉ còn kém là kề vai sát cánh cùng Táng sĩ thôi.
"Trốn nhanh!"
Trong thời gian ngắn nhất, bảy tám tên tu sĩ dị vực cũng đưa ra một loại lựa chọn như nhau, xoay người bỏ chạy, vắt chân lên cổ lao nhanh để bảo vệ tính mạng.