Thì ra là như vậy, Thạch Hạo đã rõ ràng, thanh kiếm thai này và khu Mai táng cổ có quan hệ lớn lao, Táng sĩ từng nhìn thấy đồng thời rất e ngại nó!
Dù cho đã biến mất vô tận năm tháng, sinh linh năm đó có quan hệ với thanh kiếm thai này đã không còn tồn tại trên thế gian từ lâu lắm rồi, nhưng nó vẫn lưu lại ấn tượng không thể xóa nhòa trong tâm trí tên Táng sĩ này.
Lúc này, tên Táng sĩ ngoan ngoãn, cực kỳ cung kính bái lạy kiếm thai, chính xác hơn là nó cúng bái sinh linh hình người trên quan tài đồng kia!
Đó là ai? Năm đó có lai lịch thế nào mà lại có thể có uy thế cỡ này, đến giờ vẫn còn khiến Táng sĩ phải kinh sợ.
"Đa mã tạp đức hoát. . ."
Táng sĩ dập đầu mấy cái, từ đầu đến cuối vẫn không hề đứng lên, không biết đang cầu xin cái gì, đến cuối cùng lại có chút lo sợ tái mét mặt mày.
Nó quay đầu nhìn về phía Thạch Hạo rồi lộ ra một tia ý thức, biểu đạt một loại ý tứ nào đó, lần này nó bình tĩnh một cách hiếm thấy, không những không tấn công mà cũng không có phát sinh lệ khí nào nữa.
Tuy nhiên, lúc nhìn về phía Thạch Hạo thì c*̃ng không giống như là có thiện ý, tựa như đang nhìn một cây khô một tảng đá vậy, căn bản không xem hắn như là một sinh vật bình thường.
Thạch Hạo cũng đã hiểu ý của nó, nếu kiếm thai không tiêu diệt nó, như vậy nó tạm thời chấp nhận hắn, hi vọng hắn tự lo lấy.
Chuyện này cứ thế là xong?
Thạch Hạo ngơ ngác, một tên Táng sĩ hung cuồng như thế, đập chết cường giả dị vực dễ như đập muỗi, vốn còn tưởng rằng sẽ đối phó hắn đến mức không chết không thôi, chưa đánh chết hắn thì chưa chịu dừng tay, vậy mà kết quả chỉ đơn giản cho qua nhẹ nhàng như vậy.
Thoáng suy nghĩ, Thạch Hạo cảm giác phía sau lưng phát lạnh, trong cơ thể tích tụ ra một luồng ý nghĩ lạnh lẽo, bởi vì tên này Táng sĩ mặc dù không nói gì nhiều thế nhưng cũng đã quá khủng khiếp.
Dựa theo ý của nó, kiếm thai này phải đánh chết Thạch Hạo thì mới coi như là chuyện thường? Nó lại cho rằng chỉ là sự bình tĩnh tạm thời, trong lời nói của nó, kiếm thai này hẳn là cực 'hung', các đời người nắm giữ đều phải chết!
Trong lúc nhất thời, Thạch Hạo thật sự không biết phải đối xử với kiếm thai này thế nào. Là nên ném đi hay là tiếp tục mang theo bên người, vật này tuyệt đối là thứ chẳng lành!
Hắn nghĩ tới các đời sinh linh đạt được kiếm thai này, thật không có một ai có kết quả tốt. Đặc biệt là chủ nhân đời trước của nó, chính là Ngũ Quan vương, kết quả chết thảm, trở thành xác chết di động, xuất hiện trên chiếc thuyền cổ màu đen nhuốm máu.
Dứt lời, tên Táng sĩ này xoay người rời đi luôn, không muốn ở lại chút nào.
"Ui, ngươi đi đâu vậy?" Thạch Hạo kinh ngạc, nó cứ bỏ đi như thế khiến hắn không kịp trở tay. Mới vừa rồi còn muốn sống muốn chết thế mà giơf lại bình yên như vậy.
"Đi đến địa phương ta nên đến." Đây là câu trả lời vô cùng đơn giản của nó, thân hình nó không dừng lại, dáng đi chầm chậm mang theo khói đen dày đặc hướng về phương xa.
Cứ thế kết thúc rồi? Thạch Hạo vuốt kiếm thai.
Lúc này, cổ kiếm đã yên tĩnh từ lâu, bất kể là ánh sáng phi Tiên hay là cái khu mai táng nhuốm máu kia cùng với chiếc quan tài đồng này và sinh linh hình người ngồi ở bên trên đều đã biến mất.