Thạch Hạo ngạc nhiên đứng chết trân tại chỗ, sao lại phát sinh chuyện như vậy, nó lại đang dập đầu, kiếm thai này có lai lịch ra sao?
Táng sĩ rất kỳ lạ, thần bí, mạnh mẽ, đó là kẻ mà tu sĩ dị vực chỉ cần nghe nói cũng đã sợ hãi không còn chút máu nào trên mặt, hôm nay một tên Táng sĩ mạnh mẽ bị quấy nhiễu xuất thế, kết quả nó lại có biểu hiện như thế.
Hình thể của nó đầy uy mãnh, có thể cao đến một trượng, mang theo một đôi cánh chim rộng lớn mục nát, sương mù đen kịt cuồn cuộn dường như một vị Ma thần từ trong địa ngục đi ra.
Không nghi ngờ chút nào, tên Táng sĩ này rất mạnh, con ngươi màu bạc tựa như lưỡi đao vậy, cách xa một đoạn vẫn khiến cho da thịt người ta đau nhức như muốn nứt ra.
Sắc mặt tên tù binh của Thạch Hạo, tu sĩ trẻ tuổi dị vực kia tái nhợt không hề có một chút màu máu, hoàn toàn bị doạ chết khiếp.
Giờ phút này ở trong mắt hắn, Thạch Hạo tuyệt đối là một tên Đại Ma vương, ngay cả Táng sĩ cũng phải bái lạy? Chuyện này thật không có thiên lý, khiến lông tơ hắn đều dựng đứng.
Bởi vì, hắn bị Thạch Hạo ném xuống đất nên góc độ quan sát cũng khác biệt, không biết Táng sĩ là đang bái lạy kiếm thai, hơn nữa hắn c*̃ng không cho là cái thanh kiếm mộc mạc này có lai lịch gì to lớn.
Cái hắn thấy chính là, Thạch Hạo bình tĩnh đứng ở đó nhìn xuống Táng sĩ, mặc cho nó dập đầu còn bản thân thì rất dè dặt, c*̃ng rất tự phụ, ngay cả cử động cũng không nhúc nhích chút nào.
Kỳ thực, Thạch Hạo là cứng cả người, không dự liệu được kết quả này, không biết nên làm sao đáp lại.
Bỗng nhiên, trong lòng hắn rùng mình, cảm nhận được cơn lạnh lẽo cả người cùng với sát khí ập tới, lập tức giơ kiếm chặn trước ngực, bảo vệ bản thân.
Bởi vì, sau khi tên Táng sĩ này cúng bái xong xuôi thì đột nhiên ngẩng đầu nhìn chằm chằm vào Thạch Hạo, cặp mắt màu bạc kia thực sự quá sáng chói, như cây kim đâm vào người nhìn, đồng thời tràn ngập ra một luồng sát ý.
Vù!
Gió to gào thét, khói đen ngập trời, tên Táng sĩ này lập tức thò ra một bàn tay lớn đen kịt như mực chộp về phía trước, quyết đoán ra tay đánh Thạch Hạo.
Bái lạy cùng thần phục kiến thai hoàn toàn là hai chuyện khác nhau, nó tuy rằng kính nể kiếm thai thế nhưng lại không có bất kỳ sự kính trọng nào với Thạch Hạo, ngược lại còn muốn lập tức đánh chết hắn.
Thạch Hạo vung kiếm thai đồng thời nhanh chóng rút lui về phía sau, hắn sẽ không ôm chút ảo tưởng nào, không dễ dàng thoát hiểm như vậy, hi vọng một tên Táng sĩ trong truyền thuyết thần phục, điều đó không hiện thực.
Phụt!
Tên tù binh trên đất kia còn chưa rõ chuyện gì xảy ra liền bị bàn tay lớn màu đen bóp nát, trở thành một đống thịt bầy nhầy, hắn chết một cách rất oan uổng, đến cuối cùng đều chẳng biết tại sao.
Keeng!
Thạch Hạo chấn động kiếm thai để đón đỡ bàn tay lớn kia hòng liều mạng với nó, hắn không thể bó tay chịu trói, dù biết rằng hi vọng không lớn thì cũng phải cố gắng chiến đấu tới cùng.