Trong lòng đất dãy núi Thần dược,
Đại niết bàn của Thạch Hạo sắp sửa kết thúc với trạng thái rất tốt, vết rách trên bản nguyên đại đạo c*̃ng đã trở nên nhạt hơn một chút, hắn tin tưởng một khi đột phá vào cảnh giới Trảm Ngã, thương thế kia có thể sẽ khỏi hẳn.
Xoạt!
Bỗng nhiên, trong cơ thể hắn bay lên một luồng mây màu rất chói mắt, nó như một con khủng long đang đấu đá lung tung, tản ra rồi lại khuếch khắp mọi ngóc ngách trong thân thể.
Gặt hái thân thể đại dược, Thạch Hạo thay máu đã xong xuôi, nhưng hiện tại lại xuất hiện loại thay đổi kỳ dị này nữa, rất là kinh người.
Thạch Hạo quan sát bên trong thân thể thì tinh quang trong mắt tăng vọt, hắn biết đó là cái gì, không nghĩ tới ở bước ngoặt này nó c*̃ng tham gia trò vui, nhưng đây tuyệt đối là chuyện tốt!
Chí Tôn huyết!
Lúc này, Chí Tôn huyết óng ánh tựa như từng sợi gân mạch đang được phác họa bên trong thân thể, mạnh mẽ mà đầy sức sống, nó c*̃ng dựa vào quá trình niết bàn này để tiến hóa.
Những giọt máu đậm đặc hơn trước rất nhiều và khuếch tán khắp nơi trong cơ thể, đồng thời cũng giao hòa cùng đám mây tiên khí, lúc cuộn trào thì lại vang lên tiếng nổ như tiếng sấm, mạnh mẽ và tràn đầy sức sống.
Cuối cùng, toàn bộ Chí Tôn huyết chảy ngược lại ngưng tụ thành một hình tròn và ngưng kết tại b* ng*c của hắn, trở thành một chùm sáng to bằng nắm tay, tựa như là muốn thai nghén ra cái gì đó.
Điều này làm cho Thạch Hạo ngạc nhiên, chẳng lẽ còn muốn mọc ra một khúc xương nữa! ?
Hắn ước ao loại máu này có thể tẩm bổ toàn thân chứ không phải chỉ một khối xương, đương nhiên nếu như lại mọc ra một khối Chí Tôn cốt, đạt được một loại bảo thuật vô thượng, vậy cũng rất tốt.
"Đáng tiếc. . ." Thạch Hạo thở dài, hắn phát hiện mình đã suy nghĩ quá nhiều rồi.
Viên máu này tuy rằng đang tập hợp và tỏa ra sức sống mạnh mẽ như muốn thai nghén cái gì, thế nhưng chung quy lại vẫn chênh lệch hỏa hầu, cuối cùng tựa như một vầng mặt trời nổ tung, lần nữa phân tán về khắp nơi trong cơ thể.
Điều này làm cho tinh lực toàn thân hắn càng thêm dồi dào, thần huyết vốn có tựa như thêm 'gân cốt', mạnh mẽ mà đầy sức sống!
"Lại củng cố thêm một lúc, ta sẽ vọt vào cảnh giới Trảm Ngã!" Thạch Hạo khẽ nói, bởi vì hắn phát hiện hấp thu vật chất thần bí trong ao nước màu vàng khiến cho Chí Tôn huyết đột nhiên thức tỉnh, nếu là tiếp tục hấp thu cùng rút lấy, có khi còn có một vài kinh hỉ khác.
Đương nhiên, đây cũng chỉ là ôm thái độ thử một lần xem mà thôi, có thu hoạch thì tốt, không có c*̃ng không tổn hại gì.
"Ò. . ." Ngoại giới, một tiếng bò rống khiến Thạch Hạo mở bừng mắt ra, hắn nhảy lên một cái chuẩn bị rời khỏi địa quật.
Hắn nhẹ nhàng thở dài đầy tiếc nuối, con Kim Ngưu kia đang ở gần, nếu như tiếp tục nữa thì chắc chắn sẽ gặp nguy hiểm.
Thạch Hạo không hề có một chút do dự lấy đi không ít chất lỏng màu vàng óng trong ao, rồi hóa thành một vệt bóng mờ nhanh chóng xông ra ngoài, sau đó chọn một cái phương hướng chui vào lòng đất, mượn độn thổ để rời khỏi.
Xa xa, con Kim Ngưu dài hơn một thước, khắp người đều là vết máu thoáng nghi hoặc, nó đứng trên một ngọn núi liếc mắt về phương hướng Thạch Hạo vừa rời đi.
Vết máu trên người không hề có chút nào là máu của nó, với tiên kim Hoàng đạo mà nói, tu sĩ cảnh giới Độn Nhất toàn lực ứng phó c*̃ng không thể đánh nổi, căn bản là không có chút hiệu quả nào với tiên liệu vô thượng.
Những vết máu này đều là của vị đại tu sĩ kia, một đường lưu vong, cửu tử nhất sinh, nếu không phải tên đại tu sĩ này có kinh nghiệm chiến đấu phong phú, tốc độ nhanh đến mức khó mà tin nổi thì sớm đã chết rồi.